\”Không ai buộc tôi đi con đường này cả, Tô Bạch dù sao cũng là linh hồn của Tô gia, nếu tôi chỉ bàng quan đứng ngoài cuộc, cậu nghĩ người khác sẽ nhìn tôi thế nào?\” Lần đầu tiên cảm thấy nói dối thì ra lại mệt mỏi như vậy, Diệp Tử Ngọ không hiểu cho y, còn ai có thể hiểu?
Đường Kiêu ư?
—
Dựa vào sô pha, Đường Tạp trọng thương vừa khỏi lại bị bắt uống sữa, nếu là bình thường hắn khẳng định sẽ đánh một trận với Simon, mãi đến bị quật ngã mới chịu uống sữa, bất quá hôm nay hắn đặc biệt ngoan, Simon vừa đưa ly sữa qua hắn liền nhận lấy, đối phương cũng không nói chuyện, chỉ cầm di động không rõ đang làm gì trên đó.
\”Này, anh muốn đi Trung Đông sao?\” Hai chân gác lên bàn trà, tướng ngồi hoàn toàn không dính dáng tới hai chữ lịch sự, Đường Tạp rốt cuộc chịu hết nổi mở miệng phá vỡ bầu không khí nặng nề, bảo hắn làm một người ít nói không bằng một phát súng tiễn hắn đi đầu thai còn thực tế hơn.
\”Ân.\” Câu trả lời đúng kiểu Simon, ngắn gọn, lưu loát, đáng ghét.
Cũng may Đường đại thiếu đã quen với phong cách giao tiếp của đối phương, hắn \”sột\” một tiếng hút sữa: \”Liên quan đến vụ đó?\” Trần Uyên lá gan đủ to, đầu cũng đủ tửng, tung tin mình từng thượng Tô Gia thì thôi đi, cư nhiên còn muốn công khai bán đấu giá ảnh tư mật của người đã khuất. Đừng nói những kẻ từng có thù oán hoặc có hợp tác với Tô Bạch, cho dù là Đường Tạp chính tai đang nghe chuyện này cũng bị sốc một hồi, sau đó bắt đầu nảy sinh hứng thú nồng nhiệt với đống ảnh đó, đơn thuần chỉ là vì hiếu kỳ.
Chỉ hai chữ \”Tô Gia\” này thôi, không biết sẽ hấp dẫn bao nhiêu người tự mình chạy tới Trung Đông xem kịch hay, kẻ thù của Tô gia khẳng định là đi công khai, còn đối tác của Tô gia phỏng chừng cũng sẽ âm thầm phái người đến giúp vui.
\”Ân.\” Thanh niên tóc vàng vẫn như cũ diện vô biểu tình.
Đường Tạp biết Simon là do Tô Gia đào tạo, cũng biết Simon bởi vì đặc biệt trung thành với nam nhân đó mới có thể tuân theo di chúc nguyện ý trung thành với Tô Mặc hiện tại, Trần Uyên một chiêu này rõ ràng đã triệt để xé rách mặt mũi Tô Gia, Simon trong lòng có lẽ cũng không dễ chịu.
Kế tiếp hắn lại nghĩ đến lão đại đương nhiệm của Tô gia, đồng chí Tô Mặc. Gia hỏa kia đúng là chúa qua cầu rút ván, nhờ sự hộ tống của T mới thuận lợi đăng ngôi cầm quyền Tô gia, kết quả còn chưa mặn nồng được một năm liền trở mặt quay đầu chơi với tổ chức hình cảnh quốc tế, ai, lão đại nhà hắn đúng là khổ mạng, lúc trước còn vì Tô Mặc mà bao phen sống mái với Trần Uyên, ai, hắn cũng thật khổ mạng a, nếu không tại cứu Tô Mặc hắn đã không bị thương.
Nghĩ đến đây, Đường Tạp lại cầm di động nhắn tin cho lão đại nhà mình, nội dung đại khái vẫn là mấy câu cũ rích \”Đối phó hạng người như Tô Mặc không thể chỉ dùng sủng ái, sẽ sủng hắn lên trời, khi nào cần lưu manh cứ lưu manh, lão đại, em ủng hộ anh! Thất tình cũng đâu có gì ghê gớm!\”, hắn vừa gửi đi chưa tới mấy giây đã nhận được hồi âm, Đường Tạp thầm hưng phấn, lời giáo dục của hắn rốt cuộc đã có hiệu quả rồi chăng?