Chương 36
\”Giờ ta đã hiểu tại sao Trần Uyên đem ngươi giam cầm ngoài đảo, loại phần tử nguy hiểm lại vô tâm vô phế như ngươi thật khiến ta rất muốn bắt nhốt ngươi lại.\”
Giấu ở một nơi an toàn, chỉ mình ta mới có thể đến đó.
—
Đêm đó, Tô Bạch sau một hồi tâm sự cùng Trần Dư, rời phòng, đóng cửa, vừa xoay người liền nhìn thấy một pho tượng điêu khắc tuấn mỹ cao to đứng bên ngoài.
\”Hắn ngủ rồi?\”
\”Ân.\” Sau khi uống một ly sữa pha thuốc ngủ.
\”Trần Thiên Hà đã chết.\” Không phải câu nghi vấn, mà là câu khẳng định.
Tuy rằng Tô Bạch vẫn như buổi sáng ra ngoài, trấn định tự tại trở về, bất quá Trần Dư bên cạnh có chút thất thần hiển nhiên đã bán đứng Tô Gia.
Đột nhiên đi plaza mua sắm, cố ý mang theo Trần Dư, bên người không một vệ sĩ, nếu không phải quá ngu ngốc quá ngông cuồng, thì chính là một cái bẫy dụ người nhảy xuống, Trần Thiên Hà bị tình hình nguy cấp bức tới bờ vực đã sớm không bận tâm có phải là cạm bẫy hay không liền lập tức manh động, huống chi một \”Tô Mặc\” và một Trần Dư nhìn bề ngoài căn bản chẳng có lực sát thương gì.
Nào biết trên thế giới này một trong những nhân vật nguy hiểm nhất là vị Tô lão sư thoạt nhìn thập phần ôn hòa kia.
Bởi vì người người đều biết Tô Bạch Tô Gia không dễ đối phó, như một thanh bảo đao chói lọi khiến kẻ khác tự động nhượng bộ lui binh, nhưng nếu bên ngoài thanh đao đó khoác một lớp vỏ bình thường không bắt mắt, một khi ngộ nhận thứ bên trong vỏ đao sẽ không đả thương người thì chỉ còn nước bị xẻo thịt một cách tàn nhẫn.
\”Hắn chết do tranh đấu nội bộ gia tộc, hai ngày sau bảo Trần Tam đưa Trần Dư lên ngôi.\” Vị gia kia xem như trực tiếp thừa nhận, tiện thể hạ một mệnh lệnh.
\”Nhanh vậy sao?\” Cái chết của Trần Thiên Hà nằm trong dự kiến của Đường Kiêu, chính tai xác nhận sự thật cũng không làm hắn kinh ngạc là mấy, bất quá Tô Bạch rốt cuộc tích trữ bao nhiêu lực lượng, không nói không rằng liền giải quyết Trần Thiên Hà còn dâng hiến cho Trần gia một trận nội chiến.
\”Với T không gì không làm được mà nói, đây chỉ là việc cỏn con.\” Tô Gia hào phóng tặng một nụ cười xinh đẹp.
\”Vì câu này của ngươi, tuyệt đối sẽ hoàn thành.\” Bắt đầu từ khi nào, T mỗi lần ra quyết định luôn suy tính kỹ càng lại vì một câu nói của một nam nhân liền nhiệt huyết sôi trào, loại tâm lý như con đực trong thế giới động vật vì chiếm được ưu ái của con cái mà khoe khoang bộ lông sặc sỡ, triển lãm năng lực của mình là sao thế này?
Bắt đầu từ ngày đầu tiên tiếp xúc Tô Bạch, Đường Kiêu phát hiện mình càng lúc càng si mê nam nhân này, Ngọc Diện Diêm La trên người có quá nhiều sắc thái, thông minh, kiêu ngạo, giảo hoạt, âm ngoan, tàn nhẫn, đôi khi lại hơi ngốc nghếch…… Mỗi lần hắn bóc ra một lớp tính cách của đối phương đều phát hiện đằng sau còn có một lớp khác khiến hắn càng hiếu kỳ mà mê luyến hơn nữa.