[Hoàn]Trùng Sinh Chi Tô Gia – c34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 6 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Hoàn]Trùng Sinh Chi Tô Gia - c34

Nhẹ nhàng hạ một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước trên môi Đường Kiêu, quá chóng vánh, lại nóng bỏng đến mức có thể đốt cháy thần kinh.

\”Xem như thù lao ngươi nhận nhiệm vụ của ta.\”

\”Trần ca.\” Tiểu Hải bước vào.

Trong phòng đặt vài chậu thủy tinh đựng nước, những khối mút xốp cắm hoa ngâm trong đó, một góc phòng chất đầy hoa tươi đủ màu, Trần Uyên mặc tạp dề mang găng tay trắng một tay cầm kéo một tay chọn hoa tỉa lá, cành nào chăm chút xong liền tỉ mỉ cắm lên mút xốp đã ngâm nước.

Nhịp bước thật khẽ, Tiểu Hải nhẹ nhàng đi tới ngồi xuống bên cạnh Trần Uyên, \”Trần ca, lại tặng hoa cho Tô Mặc đó?\”

\”Ân.\”

\”Trần ca chưa từng tặng em đóa hoa nào.\” Có chút bất mãn làm nũng.

Trần Uyên tùy ý cầm lấy một cành hoa đưa cho Tiểu Hải, là một đóa tulip màu tím, Tiểu Hải đón nhận, ngả đầu lên đùi nam nhân: \”Em có tra qua tư liệu về Tô Mặc, hắn chỉ là một giáo sư đại học bình thường mà thôi, Trần ca anh xác định hắn là Tô Gia?\”

Tiểu Hải không tin, Tô Bạch chắc chắn đã chết.

\”Nói không chừng hắn chỉ là một quân cờ do Đường Kiêu cố ý bồi dưỡng, giả dạng thành Tô Gia tiếp cận anh, có mưu đồ xấu.\” Chóp mũi ghé sát đóa hoa ngửi ngửi, Tiểu Hải ngẩng đầu nhìn nam nhân diện vô biểu tình đang chuyên tâm cắm hoa, \”Trần ca, nếu anh thích Tô Mặc cứ việc mang hắn đi là được rồi.\”

Chỉ cần là người Trần Uyên thích, cướp về cũng được, giam cầm cũng được, chỉ cần nam nhân này vui, với hắn sao cũng được.

Nhưng nếu đối phương có nửa điểm uy hiếp đến Trần Uyên, hắn sẽ không từ thủ đoạn diệt trừ, chẳng hạn Tô Bạch. Kỳ thực hắn không ghét cũng không hận Tô Gia, nam nhân đó cứu hắn về từ bờ vực tử vong, hắn cảm ân cứu mạng và dưỡng dục của Tô Bạch, nhưng con người sống không phải để báo đáp.

Nếu không tại hắn vô ý phát hiện Tô Gia trong thời gian bị giam lỏng đã ghi lại danh sách tất cả những người ủng hộ Trần Uyên, hắn cũng không hạ độc thủ đặt bom trên máy bay.

Chuyện gì Trần Uyên không làm, hoặc không muốn làm, cứ để hắn lo là được.

Trần Uyên cắm xong cành hoa cuối cùng, nhìn trái nhìn phải không thấy có vấn đề, bắt đầu dùng giấy kiếng xinh xắn gói hoa lại, đợi đâu vào đó mới mở miệng thản nhiên nói: \”Chuyện Tô Mặc cậu không cần nhúng tay vào, phía Simon có tin tức gì không?\”

Mất hứng bĩu môi, Tiểu Hải lắc đầu: \”Hắn trốn kỹ quá, tạm thời vẫn chưa rõ tung tích, nhưng hắn sẽ không vô duyên vô cớ chạy đến Hong Kong, Trần ca, anh phải cẩn thận.\”

\”Nếu hắn muốn giết ta sẽ không đợi tới giờ mới động thủ.\” Trần Uyên đứng dậy phủi phủi quần, đi về hướng phòng ngủ.

Tiểu Hải theo sát sau lưng: \”Tháng tới là hội nghị thường quý của gia tộc, sau sự cố máy bay của Tô Gia, một phần nhân thủ đã tạm thời an phận, nhưng gần đây em nghe được một tin không hay, tổng bộ tổ chức lính đánh thuê T công bố bọn họ tiếp nhận nhiệm vụ của Tô Gia.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.