Đêm hôm đó, Tuấn Ninh đang thay đồ trong phòng, cậu quay lưng nhìn vào gương, phát hiện hình đầu lâu và hoa Bỉ Ngạn kì dị kia đã không còn.
… Kết thúc thật rồi sao?
Dù đã biết chuyện gì cũng đến hồi kết. Thế nhưng mà, khi thật sự chạm tới hai chữ \”hồi kết\” đó, lòng lại tiếc nuối vô cùng.
Bởi vì, những người tưởng như sẽ ở bên cạnh suốt cả đời, giờ đây, không còn một ai.
À không, bây giờ… vẫn còn có lão heo của cậu.
Điện thoại trong túi quần rung lên, là tin nhắn từ \’Kim Vũ lão heo nhà tôi\’, \”Bảo bối, em về chưa?\”
Cậu bật cười, nhắn lại, \”Chiều mai mới về.\”
Bên kia im lặng một hồi lâu, Kim Vũ không nhắn tin nữa, mà trực tiếp gọi cậu. Ngay khi bật máy, giọng nói đáng thương của anh truyền qua tai nghe rất sinh động, \”Bảo bốiiiii~~~~\”
Tuấn Ninh cố nín cười, hỏi, \”Chuyện gì?\”
\”Em về sớm một chút được không?\” Kim Vũ nhỏ giọng nói.
Tuấn Ninh ho khụ một tiếng, hạ khoé môi đang nhếch lên, nói, \”Sớm một chút của anh là gần một ngày đấy.\”
\”Bé heo con, về sớm chút đi. Anh nhớ em quá.\” Sợ Tuấn Ninh sẽ tiếp tục từ chối, Kim Vũ vội nói tiếp, \”Đợi tới ngày mai chắc anh chết vì mất nước quá.\”
Tuấn Ninh cười vài tiếng, nói, \”Đừng làm quá mọi chuyện như thế.\”
\”Bảo bốiiiii~~~\”
Tuấn Ninh để điện thoại xuống bàn, bắt đầu thay đồ. Kim Vũ bên kia vẫn lớn giọng kêu cậu, \”Bảo bối~~ Bé heo con~~ Vợ~~~\”
Gần hai phút sau, cậu cầm lại điện thoại, thản nhiên nói, \”Tới đi.\”
Bên kia lập tức vang lên tiếng lộp cộp bận rộn mang giày. Xem ra nãy giờ Kim Vũ đang ngồi trước tủ giày mà làm nũng với cậu.
Ây chà, không muốn tưởng tượng a.
\”Bảo bối, đợi anh nha.\” Kim Vũ vui vẻ nói.
\”Ừ.\” Điện thoại tắt máy.
Tuấn Ninh nằm lên giường, hai tay che mặt mình, cười lên mấy tiếng sung sướng.
Dễ thương quá đi mất!
Hai tiếng sau, một chiếc xe hơi dừng trước cổng Tuấn Gia. Tuấn Chung Quân đưa cho cậu một gói đồ, nói, \”Về Kim Gia nhớ lấy ra xem đấy.\”
Tuấn Ninh nhận lấy, cười mỉm vẫy tay chào, \”Tạm biệt.\”
Tuấn Chung Quân cũng vẫy tay, nở nụ cười, \”Cuối tuần nhớ về đây chơi.\”
\”Vâng.\” Cậu đi lên xe ngồi. Quay sang nhìn Kim Vũ, mới trải qua mấy tiếng mà khuôn mặt anh đã có vẻ hốc hác rồi. Tuấn Ninh đau lòng xoa mặt anh, \”Sao mệt mỏi dữ vậy?\”
Kim Vũ vùi mặt vào cổ cậu, nói, \”Bọn họ bắt anh giải quyết một đống chuyện. Em còn không ở bên anh. Thật mệt!\”