BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Thương Ngô Tân Bạch
Thể loại: Cổ trang, Cường x Cường, 1×1, HE, Cung đình, Niên thượng, Tình hữu độc chung, Hỗ sủng, Siêu ngọt.
Full : 84 chương
Edit & Beta: Hương (FujoshiNinja)
Cre : wp catshousesite
CV: Kho tàng đam mỹ – fanfic
Văn án :…
Vừa rồi bên ngoài tối trời, lúc dẫn người vào Trịnh Đoan Văn không để ý, đến khi vào phòng có đèn soi mới phát hiện thanh niên này bị thọt một chân.
Tiết Thăng cho hạ nhân lui ra, mời thanh niên nọ ngồi xuống nói chuyện.
\”Xin cho hỏi cao tính đại danh của công tử?\”
\”Phó Nhai.\” Gương mặt thanh niên lộ vẻ mỉa mai, nhếch miệng nói: \”Chắc đại nhân chưa từng nghe tới đâu. Nhưng ta có một người anh trai, tên là Phó Thâm, ngài nhất định có biết.\”
Lúc ở ngoài cổng Trịnh Đoan Văn thấy quần áo hắn mặc đều là vật liệu thượng hạng hiếm có, bên hông tuy chỉ đeo một hầu bao, nhưng cũng vô cùng tinh xảo, không giống lưu manh đầu đường xó chợ, lại không chịu nói họ tên, hắn thấy lạ nên mới đưa người này vào. Không ngờ lại \”tiện tay\” dẫn em trai của địch thủ về!
Nhưng nói thật, bọn họ đến kinh thành này cũng được một thời gian rồi, mà đúng là chưa từng nghe về người huynh đệ này của Phó Thâm.
Khi Tĩnh quốc công vẫn còn là Tĩnh Ninh hầu, y đã chuyển từ phủ Dĩnh quốc công ra sống ở biệt phủ riêng, nhiều năm trôi qua, y rất ít qua lại với phủ cũ, sau chiến loạn, dù phủ Dĩnh quốc công dần dần sa sút, y có quyền thế cực cao, nhưng cũng chưa từng ra tay giúp đỡ Phó gia lần nào.
Nam Bắc bất hòa, người không ở trong triều thì không thể tường tận được, nhưng Phó Nhai là con cháu thế gia, hẳn cũng biết về thế cuộc trong triều. Giờ hắn chạy đến tìm Tiết Thăng, hẳn không chỉ là \”không thân\” nữa, mà là \”lục đục\” rồi.
\”Lúc còn ở phía Nam, ta nghe nói ái nữ của Tiết đại nhân vì hoàng hậu mà nuốt hận tự sát,\” Phó Nhai nói, \”Tuy đại nhân không biểu lộ ra, nhưng chắc chắn trong lòng vẫn oán hận đến tận giờ.\”
Tiết Thăng đột nhiên bị đâm vào vết sẹo, liền lạnh lùng hỏi: \”Nếu biết lão phu thống hận họ Phó thì sao ngươi còn dám tìm đến Tiết gia?\”
\”Bởi vì ta giống ông, cũng hận họ Phó,\” Phó Nhai nở nụ cười vặn vẹo, vươn lưỡi liếm môi, \”Đặc biệt là tên họ Phó kia.\”
Trong thần thái hắn ẩn chứa loại ác ý lộ liễu không hề che giấu, gần như là ngây thơ, lúc cười lộ ra ánh mắt như rắn độc, khiến hai ông già sởn cả tóc gáy. Lòng bàn tay Tiết Thăng ứa mồ hôi, cố trấn định hỏi: \”Vậy là ngươi muốn ta giúp ngươi đối phó y?\”
\”Không,\” Phó Nhai lắc đầu, rút một cuộn gì đó từ trong tay áo ra, lắc lắc trước mặt hai người như thể đang khoe khoang: \”Là ta tới giúp ông đối phó y.\”
Tiết Thăng không vội đòi mà vẫn ngồi bất động: \”Vậy Phó công tử muốn thứ gì từ phía lão phu?\”
Phó Nhai hơi đảo mắt, ra dấu tay với ông ta: \”Cho ta số này, ngân phiếu.\”
Đó là thủ thế mà đám tiểu thương thường dùng, Tiết Thăng xem không hiểu, bèn nghiêng đầu liếc Trịnh Văn Đoan, Trịnh Văn Đoan vội ghé vào tai ông ta nói: \”Sáu ngàn lượng.\”
Tiết Thăng gật đầu: \”Công tử có bằng lòng cho lão phu xem qua trước không?\”
Phó Nhai vứt cuộn giấy trong tay cho Tiết Thăng, Trịnh Đoan Văn cũng lại gần xem cùng, sau khi đọc lướt qua, hắn lập tức túa mồ hôi lạnh, lắp bắt nói: \”Đây, đây là…..\”
\”Thư từ của thúc phụ ta và tên phản tặc Tây Nam Đoàn Quy Hồng đấy, vụ ám sát ở thọ yến chấn động kinh sư năm đó chắc chắn có liên quan đến lão ta.\” Phó Nhai bắt chéo chân, dương dương đắc ý hỏi: \”Sao, không ngờ được đúng không?\”
Trong cuộn giấy kia có hai phong thư, còn có vài danh mục quà tặng và văn thư, bên trên viết rõ Tây Nam mỗi năm gửi bao nhiêu \”đặc sản\” tới phủ Dĩnh quốc công, Phó Đình Tín lại chuyển đống đặc sản đó tới Thanh Hư quan.
Tiết Thăng run tay cầm tờ giấy, mu bàn tay nổi gân xanh, không ngờ Phó Nhai dám lấy thứ này đi đổi tiền: \”Ngươi có biết mình vừa đem ra vật gì không?\”
\”Biết chứ, sao lại không biết. Ta đâu có ngu.\” Phó Nhai cười như điên, \”Ai mà ngờ được tam gia nổi tiếng phế vật ở kinh thành, té ra không phải một tên phế vật, hơn nữa còn đùa bỡn các ngươi ngay trước mắt rất nhiều người! Ha ha ha ha ha!\”
Hắn bỗng ngừng cười, như đột nhiên rơi vào trong hỗn độn điên cuồng, tức giận nói: \”Quốc công chó má, tướng quân chó má, con mẹ nó đều là cầm thú! Khoác lớp da người đạo mạo nghiêm trang, miệng phun toàn lời giả nhân giả nghĩa, ai biết trong lòng rốt cuộc là cái hạng gì! Đáng đời bị bắt lấy nam nhân, đoạn tử tuyệt tôn, chết rồi phải xuống mười tám tầng địa ngục…..\”
Phó Nhai buông những lời ô ngôn uế ngữ, Tiết Thăng và Trịnh Văn Đoan xuất thân dòng dõi thi lễ, nghe mà lộ vẻ ghét bỏ, không biết một công tử thế gia sao nuôi dạy kiểu gì mà lại thành ra thế này, trông y hệt tên điên mất trí vậy.
Trịnh Đoan Văn vội đằng hắng: \”Phó công tử, ngươi có biết thứ trong tay ngươi sẽ khiến phủ Dĩnh quốc công hứng chịu đại họa không? Phó Đình Nghĩa là tôn trưởng của ngươi, nếu ông ta và Phó Thâm thật sự phạm vào tội thập ác bất xá, dù ngươi có công tố giác nhưng theo lệ vẫn phải chịu hình phạt, ngươi….. ngươi nghĩ quá hay rồi đấy.\”
Tiết Thăng liếc nhìn hắn, dường như không ngờ hắn lại tốt bụng đến mức này.
Phó Nhai đã hoàn toàn chìm đắm trong niềm hứng khởi của mình, nghe không lọt tai lời nào, hắn cười ngặt nghẽo đến khàn cả giọng, cười đến nỗi cổ họng sắp trào máu tươi: \”Ha ha ha ha ha…. Chết thì tốt, chết hết mới là tốt! Đừng có lưu lại kẻ nào hết! Còn tên câu vật….. thống lĩnh Phi Long vệ kia, Nghiêm Tiêu Hàn, phải xử hắn cực hình thiên đao vạn quả!\”
\”Hay cho một trâm anh thế gia, cả nhà trung nghĩa! Cuối cùng thì tru di cửu tộc, chết sạch cả lũ!\”
\”Vân Bình huynh,\” Trịnh Đoan Văn thì thầm với Tiết Thăng, \”Đệ thấy hắn có triệu chứng giống như dùng \’Thu Dạ Bạch\’, kẻ này thần trí không tỉnh táo, lời nói tin được mấy phần vẫn cần kiểm chứng.\”
\”Ta biết,\” Tiết Thăng cẩn thận cuộn mấy tờ giấy lại, hạ lệnh đuổi khách, \”Trời đã tối rồi, Phương Đức trở về phủ đi. Ta sẽ tìm người thu xếp cho Phó tiểu công tử, việc tối nay đừng truyền đến tai người khác.\”
Trịnh Đoan Văn rùng mình, vái chào Tiết Thăng: \”Vậy xin làm phiền Vân Bình huynh.\”
Hốc mắt lõm sâu và cánh mũi của Tiết Thăng hắt ra bóng đen dưới ánh nến mờ nhạt, mặt ông ta tựa như một pho tượng, hết thảy biểu cảm đều giấu dưới vẻ hờ hững lạnh nhạt, vừa già nua vừa âm trầm.
Ông ta nhẹ nhàng gật đầu với Trịnh Đoan Văn, nói: \”Đi đi.\”
Ra khỏi Tiết phủ, cánh cổng dày nặng từ từ khép lại sau lưng Trịnh Đoan Văn, hắn thở phào một hơi, cảm giác như vừa trở về từ cõi chết. Gió khuya lành lạnh, khiến Trịnh Đoan Văng dựng cả tóc gáy, toàn thân hắn ướt đẫm, y phục dính lên lưng, nhưng lúc này hắn không màng đến vẻ chật vật của mình, vội vã lên xe ngựa, ra lệnh cho phu xe chạy về nhà.
Ngày hôm sau, Trịnh Đoan Văn cáo ốm xin nghỉ ở nhà, từ đó không bao giờ lên triều nữa.
Nghe nói là tuổi tác cao, đi đêm bị gió thổi, hôm sau người nhà phát hiện hắn nằm co quắp trên giường, bán thân bất toại, khóe miệng lệch đi, vội mời thái y đến khám, chẩn ra là bị trúng gió, vì cứu chữa trậm nên không thể khôi phục lại như trước, chỉ có thể nằm trên giường an dưỡng, chậm rãi uống thuốc điều trị.