BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Thương Ngô Tân Bạch
Thể loại: Cổ trang, Cường x Cường, 1×1, HE, Cung đình, Niên thượng, Tình hữu độc chung, Hỗ sủng, Siêu ngọt.
Full : 84 chương
Edit & Beta: Hương (FujoshiNinja)
Cre : wp catshousesite
CV: Kho tàng đam mỹ – fanfic
Văn án :…
Năm Trường Trì thứ hai, đầu năm mới, quân Hán đột kích Nguyên Châu vào đêm, đại phá man quân, giết mấy vạn địch, bắt giữ tướng soái quan lại, vương công quý tộc Thát Chá, tổng cộng hơn ba mươi người.
Tháng hai, tam quân Hoài Nam giành lại Đồng Châu.
Cuối tháng ba, bảy đại quân thế như chẻ tre, hợp lực với kinh đô và Trác Châu phụ cận phía Nam. Sau đó không lâu, tướng lĩnh bảy quân, do Phó Thâm dẫn đầu, tệ tụ lại cùng nhau để bàn cách chia quân Bắc tiến, lấy lại kinh thành.
Trong quá trình này, tiết độ sứ các nơi đều trong tối ngoài sáng thăm dò ý tứ của Phó Thâm. Cuộc chiến kinh thành đã gần ngay trước mắt, mà đánh giặc xong thì bọn họ sẽ đi về đâu, tiếp tục trấn giữ một phương hay trao trả binh quyền, quy thuận triều đình, làm một quý tộc nhàn nhã? Các tiết độ sứ tuy đều ngầm thừa nhận mình đang chiến đấu vì triều đình, nhưng không ai muốn làm không công cả, càng không muốn làm cái cầu bị rút ván.
Vết xe đổ quá nhiều, sự tín nhiệm của bọn họ với triều đình chỉ có hạn, sứ giả của hai tộc Thát Chá và Bột Hải quốc bỏ qua triều đình Kim Lăng, trực tiếp đến ngoài thành cầu kiến chủ soái Bắc Yến, lần thứ hai đưa ra yêu cầu nghị hòa.
Sứ giả cam kết ba tộc sẽ rút binh khỏi kinh thành, lui về quan ngoại, hai bên lấy trường thành làm ranh giới, không xâm phạm lẫn nhau, đồng thời cũng yêu cầu Đại Chu mỗi năm tiến cống cho ba tộc, ngoài ra cho phép bên ngoài nhập quan chăn ngựa vào đông xuân hàng năm.
Mười lăm tháng tư, mấy ngày trước khi gặp sứ giả, Phó Thâm và Nghiêm Tiêu Hàn tranh thủ lúc rảnh rỗi, đi đến Hoàng Kim đài ở ngoại ô kinh thành.
Năm ấy kinh thành bị liên quân công phá, để xả giận, và cũng để hạ nhục hoàng thất Đại Chu, binh sĩ Thát Chá liền châm lửa đốt sạch nơi này. Cung điện nguy nga chỉ còn lại ngói vỡ tường đổ, huy hoàng ngày xưa bỗng chốc hóa thành đất bụi cằn cỗi, dù Phó Thâm đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng khi đến nơi, trông thấy cảnh tượng này, y vẫn phải giật mình.
Y hoảng hốt nhảy xuống khỏi lưng ngựa, lúc hạ xuống đất chân còn run run, đứng không vững, được Nghiêm Tiêu Hàn xông lên đỡ lấy: \”Kính Uyên?\”
\”Không sao.\” Phó Thâm vỗ vỗ tay hắn, giọng khàn đặc, \”Ta….. Khụ, ta vào xem xem.\”
Nơi này có ý nghĩ vô cùng quan trọng đối với Phó Thâm, nếu không năm đó y đã chẳng đưa Nghiêm Tiêu Hàn tới đây để bái đường. Lần theo ký ức trước kia, Phó Thâm tìm tới vị trí Kỳ Lân điện, tìm mấy vòng mới xác định được vị trí chân dung phụ tổ, y vén áo lên, chậm rãi quỳ xuống giữa đống đổ nát hoang tàn.
Nghiêm Tiêu Hàn im lặng đi theo sau y, cũng quỳ xuống.
Phó Thâm đối diện với khoảng không, cúi người xuống thật thấp, dập đầu lạy ba lạy, song không nói gì.
Trăm năm vinh quang, cứ theo một trận đại hỏa biến thành tro bụi. Những bức tranh ố vàng này, chẳng một bức nào còn sót lại, dường như những anh linh từ trần ngày xưa, quyến luyến bịn rịn, cuối cùng đã theo gió bay đi khắp tứ phương.
Bọn họ có còn đang che chở cho Đại Chu, che chở cho Bắc Yến thiết kỵ không?
Nghiêm Tiêu Hàn trông thấy đuôi mắt Phó Thâm đỏ lên, trong đôi mắt xinh đẹp kia, có sự dao động và hoang mang mà hắn rất ít khi nhìn thấy. Nghiêm Tiêu Hàn suy tư chốc lát, đứng dậy tiến đến vài bước, khuỵu gối ngồi xuống bên cạnh y, khẽ nói: \”Tướng quân, có tâm sự sao? Có cần ta khuyên giải ngươi không?\”