Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] – Chương 70: Giao thừa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] - Chương 70: Giao thừa

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Thương Ngô Tân Bạch
Thể loại: Cổ trang, Cường x Cường, 1×1, HE, Cung đình, Niên thượng, Tình hữu độc chung, Hỗ sủng, Siêu ngọt.
Full : 84 chương
Edit & Beta: Hương (FujoshiNinja)
Cre : wp catshousesite
CV: Kho tàng đam mỹ – fanfic
Văn án :…

#bl
#boylove
#dammei
#dammy

Non sông tươi đẹp rơi vào tay ngoại địch, trong mắt man di, người Hán ở Trung Nguyên là heo chó rơm rác, có thể tùy ý đánh giết. Hai năm qua phương Bắc liên tiếp gánh chịu thiên tai nhân họa, trên đường hành quân, bọn họ thường xuyên bắt gặp rất nhiều làng xóm bị thiêu hủy bởi chiến hỏa, nhà cửa bỏ không, xương cốt phơi trắng ven đường.

Như thế mà còn muốn nghị hòa, vậy thì những tướng sĩ bọn họ đổ máu ở tiền tuyến là cái gì, những bách tính đến chết vẫn hướng về vương sư đất Nam là cái gì?

Nghiêm Tiêu Hàn đi tới trước bàn, đề bút viết vài chữ lên tấu biểu, nói không nhanh không chậm: \”Quả vậy, tên đã lắp lên dây, dù Kim Lăng có ầm ĩ kiểu gì thì cũng không thể rút đại quân về được. Hiện tại quyền chủ động đang nằm trong tay chúng ta, mặc kệ triều đình phía Nam, không cần để ý tới bọn họ.\”

Hiện giờ chỉ bao vây Nguyên Châu thôi đã có bốn đại quân là Bắc Yến, Thiên Phục, Giang Nam, Tương Châu, tiếp đến hướng Đông, còn có tiết độ sứ ba vùng Hoài Nam, Kinh Sở, Tùy Châu tập trung quân ở Tương Châu. Ngoại trừ Giang Nam quân và Thiên Phục quân trên danh nghĩa thuộc về triều đình Giang Nam, thì những tiết độ sứ khác và tướng lĩnh địa phương đã dồn dập \”tự lập tự vệ\” từ trước khi tân triều thành lập. Giờ là anh hùng tạo thời thế, ai mạnh thì kẻ đó có quyền lên tiếng, các vị đại nhân Giang Nam có ra sức hô hào kiểu gì thì cũng không hữu hiệu bằng một câu mệnh lệnh của Phó Thâm.

\”Đúng là hủ nho họa quốc,\” Phó Thâm cảm khái một câu chẳng mấy thực lòng, rướn cổ nhìn về phía mặt bàn, \”Khuya rồi còn viết gì thế?\”

Nghiêm Tiêu Hàn đặt bút xuống, quay người nhấc một góc chăn che trên chân Phó Thâm, rồi lại bưng chậu gỗ ra ngoài múc nước, tiện thể đáp: \”Tấu biểu cho triều đình ấy mà, không có gì đâu. Ngươi mau nằm xuống đi, kẻo lạnh.\”

Khi hắn vén rèm, một làn gió nhẹ thổi vào khiến trang giấy lay động, Phó Thâm vốn không muốn nhìn lén, nhưng nhãn lực của y thực sự quá tốt, liếc mắt một cái là thấy được dòng chữ nhỏ nằm ngay ngắn trên trang giấy trắng.

Khoảnh khắc nhìn thấy, trái tim y bất chợt lệch đi một nhịp. Bối rối, thế nhưng không loạn, mà là sự thông tỏ tựa như rẽ mây thấy mặt trời.

Trên tấu biểu chỉ viết bảy chữ — \”Thà chiến tử cũng không nghị hòa\”.

Khi Phó Thâm mới hồi kinh, Nghiêm Tiêu Hàn còn suốt ngày tự xưng \”Gian nịnh\”, vẫn luôn là chó săn triều đình bị văn nhân trong thiên hạ lên án chỉ trích, mà nay vật đổi sao dời, sau gian lao sóng gió, khí tiết dễ đổi, trung cốt dễ thay, hắn lại vẫn nằm trong số ít những người đứng thẳng hiên ngang.

Chuyện đến nước này, còn ai dám nói hắn chỉ là một tên gian nịnh xu nịnh bề trên, tàn hại trung lương?

Lát sau, Nghiêm Tiêu Hàn trở vào, Phó Thâm được bọc trong ổ chăn ấm áp, thoải mái thở ra một hơi, cất tiếng gọi: \”Mộng Quy.\”

\”Ơi?\” Nghiêm Tiêu Hàn đang rửa tay, nghe y gọi liền quay đầu hỏi: \”Muốn gì nào?\”

Phó Thâm: \”Muốn ngươi.\”

Nghiêm Tiêu Hàn bất ngờ bị đánh trúng vào tim, đơ ra một chốc rồi bật cười. Hắn lau khô tay, cởi áo trèo lên giường, nằm xuống bên cạnh Phó Thâm: \”Làm gì?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.