Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] – Chương 63: Lãnh cung – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] - Chương 63: Lãnh cung

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Thương Ngô Tân Bạch
Thể loại: Cổ trang, Cường x Cường, 1×1, HE, Cung đình, Niên thượng, Tình hữu độc chung, Hỗ sủng, Siêu ngọt.
Full : 84 chương
Edit & Beta: Hương (FujoshiNinja)
Cre : wp catshousesite
CV: Kho tàng đam mỹ – fanfic
Văn án :…

#bl
#boylove
#dammei
#dammy

Hắn sống hơn hai mươi năm, đến bây giờ mới biết thì ra thế gian thật sự tồn tại một câu nói, vài con chữ, cũng đủ làm ruột gan người ta đứt thành từng khúc.

Nghiêm Tiêu Hàn hoảng hốt nghĩ: \”Đây là viết cho mình sao?\”

Hắn như một người chết sắp chết cóng giữa trời tuyết, khi gần kề tuyệt vọng, bỗng nhiên nhìn thấy chút ánh sáng le lói, bất kể là ảo giác hay ma trơi, đều như bắt được sợi tơ nhện cứu mạng cuối cùng.

Chữ viết đã loang lổ, không nhận ra được đặc điểm gì, nhưng Nghiêm Tiêu Hàn vẫn nhìn chằm chằm sáu chữ kia, ánh mắt sáng rực như thể muốn đốt ra lỗ trên miếng lụa trắng ấy. Nếu như Phó Thâm ở đây, có lẽ sẽ nhận ra được, trạng thái bất thường của hắn giống hệt triệu chứng nghiện thuốc hồi ở thành Quảng Phong.

Cơn nghiện thuốc mà Thu Dạ Bạch mang đến đã cai được từ lâu, nhưng cơn nghiện từ trong tim mà Phó Thâm dưỡng ra lại ngày một nặng thêm.

Gió lạnh thấu xương, dần dần, nỗi lòng sôi trào bị gió rét thổi lặng, Nghiêm Tiêu Hàn thở một hơi thật dài, bả vai căng cứng thả lòng, cơ thể bỗng nhiên lảo đảo, thiếu chút nữa nhũn chân té xuống đất. Hắn vội vịn tường đứng vững, bấy giờ mới kinh ngạc phát hiện tiết trời giá lạnh, mà mình lại đổ mồ hôi ướt đẫm lưng.

Hắn cẩn thận gập miếng lụa trắng kia lại rồi cất đi, như thể lấy được một chút ấm áp và sức mạnh từ trong đó, chậm rãi đi về phía dinh thự của mình.

Chỉ chớp mắt, đã đến năm mới.

Vì năm ngoái chiến loạn nổi lên khắp nơi, thời cuộc rối ren, đất nước nguy nan, cho nên năm nay tất cả nghi thức chúc mừng trong cung đều giản lược. Trường Trì đế tế trời cầu chúc, hạ chỉ miễn giảm thuế lương thực năm đó của Giang Nam, đại xá cho thiên hạ. Mùng sáu tháng giêng, chiêu nghi Tiết thị có thai, đây là đứa trẻ đầu tiên trong cung nghênh đón trong tân triều tân niên, là một điềm báo may mắn, Trường Trì đế vô cùng mừng rỡ, phong Tiết thị làm Thục phi, hậu thưởng cho phụ huynh và người nhà.

Nghiêm Tiêu Hàn nghe được tin này thì trong lòng rất không thoải mái, bèn bí mật gọi thái giám hầu hạ bên cạnh hoàng hậu tới để hỏi. Hiện tại trên danh nghĩa hắn là thống lĩnh cấm quân, thực tế vì hoàng đế không có ai khác dùng được, nội thị thiếu đại hoạn quan tọa trấn, ngoại sự vẫn phải nghe theo lệnh của Nghiêm Tiêu Hàn. Hắn chẳng khác nào đại quản gia cho hậu viện của hoàng đế, vừa phải quản lý gia đinh, vừa phải quản lý tì nữ, hắn hết sức bất đắc dĩ, nhưng chẳng thể làm gì được.

Lúc kinh thành bị phá, Tề vương phi Phó Lăng mang theo đứa con vẫn còn quấn tã, hữu kinh vô hiểm chạy trốn tới Giang Nam dưới sự bảo vệ của gia đinh vương phủ và phủ Dĩnh quốc công. Khi Trường Trì đế vừa đăng cơ, Phó Lăng liền được sắc phong làm hoàng hậu hậu cung. Tình cảm của hai vợ chồng vốn rất tốt, nhưng tân triều mới lập, để lôi kéo sĩ tộc Giang Nam, Trường Trì đế nạp thêm mấy nữ nhi thế gia làm phi tần, hậu cung vốn vắng vẻ nhanh chóng biến thành chiến trường nảy lửa. Tính tình hoàng hậu ngoài mềm trong cứng, không giỏi tranh đấu, bị lạnh nhạt mấy lần, đế hậu cũng dần xa cách.

Mới đầu Nghiêm Tiêu Hàn còn không chú ý tới chuyện tranh đấu chốn hậu cung, nhưng cuối năm ngoái, Cao Dương công chúa do hoàng hậu sinh ra bỗng nhiên phát sốt nổi đậu mùa, bệnh tình nguy kịch, suýt nữa không qua khỏi, hoàng hậu cũng vì thế mà lâm bệnh nặng một hồi. Sau khi biết tin, Nghiêm Tiêu Hàn liền cho người âm thầm điều tra nghe ngóng, bắt được một cung nữ trong cung của hoàng hậu lén lút truyền tin cho phi tần khác. Sau khi tra hỏi, cung nữ kia thú nhận mình từng dùng khăn từ ngoài cung để lau tay cho công chúa, lời khai trình lên ngự lãm, Trường Trì đế nổi cơn thịnh nộ, cuối cùng lại phạt nhẹ, chỉ đày phi tần kia vào lãnh cung cho xong chuyện.

Từ dạo ấy, Nghiêm Tiêu Hàn mới biết hoàng hậu ở trong cung trải qua cuộc sống như thế nào. Dĩnh quốc công Phó Đình Nghĩa mặc dù cũng trốn đến Giang Nam, nhưng ông ta luôn không dính khói lửa nhân gian, chỉ tính là một kẻ \”có còn hơn không\”, Phó Lăng không có nhà ngoại đủ cường thế làm hậu thuận, hơn nữa lại là chủ của hậu cung, đương nhiên trở thành đối tượng cho biết bao phi tần tranh nhau khiêu khích.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.