Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] – Chương 59: Tỏ lòng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] - Chương 59: Tỏ lòng

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Thương Ngô Tân Bạch
Thể loại: Cổ trang, Cường x Cường, 1×1, HE, Cung đình, Niên thượng, Tình hữu độc chung, Hỗ sủng, Siêu ngọt.
Full : 84 chương
Edit & Beta: Hương (FujoshiNinja)
Cre : wp catshousesite
CV: Kho tàng đam mỹ – fanfic
Văn án :…

#bl
#boylove
#dammei
#dammy

Nhất tướng công thành vạn cốt khô, đằng sau những bức tranh công thần treo cao trên Hoàng Kim đài và Kỳ Lân điện, có những ánh lửa chập chờn lay dộng, có vô số vong hồn khóc lóc thét gào.

(Nhất tướng công thành vạn cốt khô: thành công của một vị tướng đều phải đánh đổi bằng tính mạng của hàng vạn binh sĩ.)

Phó Thâm than thở: \”Đúng là tạo nghiệt.\”

Đoàn Quy Hồng suýt nữa tức ngã ngửa, ông cả giận nói: \”Hai phe đối chọi, ngươi không chết thì ta vong, ngươi cảm thấy bọn chúng đáng thương, thế sao không nghĩ đến những dân chúng vô tội bỏ mạng dưới tay Thát tử! Ngươi mềm yếu như vậy, tương lai sao có thể làm đại sự được!\”

\”Ồ?\” Phó Thâm kéo dài giọng, \”Bảo vệ quốc gia, người không phạm ta ta không phạm người, chẳng phải đã làm được rồi sao? Vương gia đang nói tới đại sự gì vậy?\”

\”Ngươi!\” Đoàn Quy Hồng nghẹn lời, chỉ tiếc rèn sắt chẳng thành thép, tức giận chỉ vào mũi y mà mắng: \”Ăn cháo đá bát, hoàng thượng hận không thể khiến ngươi chết ở ải Thanh Sa mà ngươi còn muốn thay lão thủ vệ biên cương? Dù trấn giữ một phương, tự lập làm vương cũng còn hơn đứng dưới trướng lão, ngươi có hiểu hay không?!\”

\”Trấn giữ một phương, tự lập làm vương.\” Phó Thâm lặp lại tám chữ này, \”Giống như vương gia sao?\”

Y hỏi một câu vô dụng rồi thẳng thắn nói tiếp: \”Xứ Tây Nam trời cao hoàng đế xa, bách tính các tộc sống trộn lẫn, độ trung thành với trung ương có hạn, ngài ở kinh doanh Tây Nam nhiều năm, cây to rễ sâu, dù hoàng thượng phái người đến kiềm hãm cũng sẽ bị ngài dễ dàng giải quyết. Ở thành Quỳ Châu, ta thường thấy trong quán xá ven đường có khách thương dị tộc An Nam, Chân Tịch, bao năm qua Tây Nam thông thương vãng lai với ngoại bang, thu nhập chắc chắn thừa sức cung cấp cho quân đội Tây Nam nhỉ?\”

(Trời cao hoàng đế xa: nghĩa là ở nơi xa vắng thì không đạt được quyền lực bề trên.)

Sắc mặt Đoàn Quy Hồng hơi thay đổi.

\”Càng chưa nói đến cái thứ thần chết gì đó trong tay ngài,\” Phó Thâm nói, \”Làm ăn một vốn bốn lời. Nếu thật sự mở sạp hàng ở Giang Nam, vàng ròng bạc trắng sẽ theo Trường Giang chảy ngược vào trong túi của lão gia ngài, đừng nói là tự lập làm vương, lúc đó dù ngài có muốn tự lập làm đế, cũng chẳng ai ngăn cản được ngài.\”

Đoàn Quy Hồng lạnh lùng nói: \”Nói bậy nói bạ.\”

Phó Thâm trông thì có vẻ đã nắm chắc trong lòng, song kỳ thực không phải vậy, y biết Đoàn Quy Hồng nể tình trưởng bối nên mới không ra tay với mình, nhưng Tây Bình quận vương hành sự quỷ quái, Phó Thâm cũng không đoán được ông ta rốt cuộc muốn làm gì. Nhỡ may ông ta mưu đồ tạo phản, còn nhất định phải kéo Phó Thâm xuống nước cùng, vậy thì sẽ khó lắm đây.

Phó Thâm suy nghĩ một chút rồi nói: \”Vương gia vừa kể cho ta chuyện cũ thảo nguyên, nói nhị thúc từng dùng cái thần chết gì gì đó khiến A Lạp Mộc bộ bị diệt sạch. Vậy sao sau này khi trấn giữ Yến Châu, ông ấy không dùng chiêu này với người Chá?\”

Đoàn Quy Hồng ngẩn ra vì câu hỏi của y, sau một hồi chần chừ mới nói: \”Khi Trọng Ngôn ở Bắc Yến thì bọn ta đang ở Tây Nam, nên cũng không biết.\”

Phó Thâm gật đầu: \”Ồ, bởi vì ngài \’đang ở Tây Nam\’.\”

Đoàn Quy Hồng nhận ra sự ám chỉ trong mấy chữ nhấn giọng của y, trong khoảnh khắc thậm chí có loại ảo giác như mọc gai ở sau lưng, cơ bắp toàn thân đều căng cứng.

\”Vương gia tốn cả buổi trời ở đây với ta, thế mà chẳng có lấy một câu nói thật,\” Phó Thâm lắc đầu, không biết là đang cười ai, \”Nếu ngài không nói rõ ngọn nguồn cho ta, vậy để ta nói hộ ngài đi.\”

\”Tiên phụ và tiên thúc mất sớm, ta còn chưa kịp rèn luyện trong quân cùng bọn họ được bao lâu thì đã bị ép đến chiến trường Bắc Cương. Nói ta không giống cha quả thực không sai, ta chẳng hề giống ông ấy chút nào. Ngoại trừ chút da lông thô thiển học được từ thúc phụ, cái bản tính nóng nảy của ta đều hình thành từ bảy năm ở Bắc Cương.\”

Y thu lại nụ cười: \”Cho nên vương gia ạ, đừng hi vọng ta nghe một câu chuyện là có thể biến thành \’người nhà họ Phó\’ như kỳ vọng của ngài. Đôi tay ta từng chém vô số người Man, chưa bao giờ vọng tưởng chết rồi có thể chuyển sinh cực lạc, phải xuống địa ngục thì sẽ xuống địa phục, người khác cũng như vậy, \’Xác chết hai người, máu chảy năm bước\’ là đủ rồi, kẻ nào tạo nghiệt thì kẻ ấy gặp báo ứng, kéo theo người không liên quan làm gì?\”[1]

Đoàn Quy Hồng nói: \”Vì bản thân lão ta mà khiến trung lương nuốt hận, cho dù có gặp báo ứng thì cũng chẳng đủ trả lại nghiệt mà lão tạo ra.\”

Phó Thâm không lập tức tiếp lời, y im lặng chốc lát, mới thấp giọng than thở: \”Vương gia…… Lê dân có tội gì.\”

Đoàn Quy Hồng cũng trầm mặc.

Thiên tử giận dữ, xác chết trăm vạn, máu chảy ngàn dặm — Nhưng trăm vạn người chết oan đó có lỗi lầm gì đâu?

Những binh lính chết ở ải Thanh Sa, những thường dân chết dưới tay Thuần Dương đạo nhân, những dân chúng vô tội chết vì Thu Dạ Bạch ở thôn Khê Sơn huyện Quảng Phong…. Bọn họ vì cớ gì mà phải chết?

Ông trời không thuận ý thì lũ hạn châu chấu, người bề trên không thuận ý thì đồng hoang phơi xương trắng, ngàn dặm chẳng tiếng gà[2]. Thứ dân nhỏ bé, nuôi sống gia đình đã là không dễ, đầu đội bao tầng trời, nửa cuộc đời gian lao, chỉ cần một tai họa bất ngờ là có thể hủy diệt tất cả.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.