Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] – Chương 55: Tro tàn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] - Chương 55: Tro tàn

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Thương Ngô Tân Bạch
Thể loại: Cổ trang, Cường x Cường, 1×1, HE, Cung đình, Niên thượng, Tình hữu độc chung, Hỗ sủng, Siêu ngọt.
Full : 84 chương
Edit & Beta: Hương (FujoshiNinja)
Cre : wp catshousesite
CV: Kho tàng đam mỹ – fanfic
Văn án :…

#bl
#boylove
#dammei
#dammy

Người phụ nữ nọ mở mắt tỉnh lại, vừa thấy Nghiêm Tiêu Hàn thì sợ hãi kêu lên: \”Là ngươi?!\”

Đoàn người của Tề vương là khách lạ hiếm thấy ở thôn Khê Sơn, hôm ấy hầu hết người trong thôn đều chạy tới xem, Nghiêm Tiêu Hàn lại càng nổi bật, khiến các thôn phụ khắc sâu ấn tượng. Cho nên nữ nhân kia ngay lập tức nhận ra hắn, sợ đến suýt khóc, run rẩy hỏi: \”Ngươi….. quay lại báo thù ư? Là đám người trưởng thôn muốn hại ngươi, bọn ta không biết gì hết!\”

Phó Thâm dùng gậy gạt gạt đống lửa, nói xen vào: \”Ngươi run như cầy sấy thế kia, trông đâu có giống \’Không biết gì hết\’.\”

Phó Thâm tuy tướng mạo anh tuấn, nhưng khí thế quá mạnh, là kiểu vừa nhìn đã biết không chọc nổi, mà tướng mạo Nghiêm Tiêu Hàn lại rất lừa người, chỉ cần hắn không chủ động gây sự, thì hắn có thể giả làm người hiền lành nho nhã một cách hoàn mỹ.

Thấy Phó Thâm xướng mặt trắng trước, Nghiêm Tiêu Hàn đành phải đóng vai mặt đỏ, cất lời an ủi: \”Chồng ngươi là do ta vớt từ dưới sông lên đấy, ngươi đừng sợ, không phải ta tìm tới để báo thù đâu.\”

(Trong Kinh kịch, người mang mặt nạ đỏ đại diện cho nhân vật chính trực trung thành, còn mặt nạ trắng là độc ác gian trá.)

Nghe hắn nói vậy, phụ nhân kia mới hoàn hồn, giơ tay áo lau mặt, bò qua đỡ trượng phu mình dậy, vỗ lưng, lau miệng mũi cho hắn. Nàng vừa làm vừa nhớ tới tình cảnh trước khi bị đánh ngất, lòng bi thương khôn xiết, òa khóc nức nở.

Hai người không ai can ngăn, yên lặng nghe tiếng khóc thảm thiết của nàng.

Từ tối qua đến giờ, nàng đã khóc không biết bao nhiêu lần, trơ mắt nhìn chồng mình bộc phát bệnh hiểm nghèo, bị người trong thôn ném vào giữa sông, đêm đó sau khi về nhà liền mắc dây lên xà nhà, chuẩn bị treo cổ. May mà Phó Thâm luôn âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của nàng, kịp thời ra tay đánh ngất nàng mang đi, mới không để nàng tự tử thành công.

Có lẽ là cảm nhận được thiện ý từ trong sự chờ đợi lặng lẽ của bọn họ, một lát sau, tiếng khóc của phụ nhân kia dần ngừng lại, nàng ngước đôi mắt đỏ ngầu quan sát hai người một lượt, quỳ mọp xuống hành đại lễ với bọn họ: \”Đại ân đại đức, chẳng thể báo đáp.\”

Nghiêm Tiêu Hàn nghĩ thầm đây vẫn là một người hiểu chuyện, bèn xua tay nói: \”Việc nhỏ thôi mà, không cần phải làm vậy. Ta có một số việc muốn hỏi ngươi, ngươi chỉ cần thành thật trả lời là được.\”

Phụ nhân kia nói: \”Biết gì thiếp sẽ nói hết, tuyệt đối không dám dối gạt ân công.\”

Sau một lần trở về từ cõi chết, phụ nhân kia đã chẳng còn lưu luyến gì với thôn Khê Sơn nữa, hỏi gì nàng đều đáp nấy, tiết lộ toàn bộ bí ẩn trong thôn.

Thôn Khê Sơn có hơn trăm hộ gia đình, đa phần là tộc nhân họ Điền, nam tử bị ném xuống sông tên là Điền Thành, phụ nhân họ Âu, là người từ thôn khác gả đến đây.

Theo Âu thị kể, thôn Khê Sơn dựa núi gần sông, mặc dù không tính là hoàn toàn tách biệt với thế gian, song rất hiếm khi có khách lạ đến. Khoảng chừng một năm trước, Thu Dạ Bạch rộ lên ở vùng Kinh Sở. Cậu con trai nhỏ của một gia đình trong thôn đi học ở huyện thành, bị bạn học dụ dỗ đến phố đèn đỏ để \”mở mang tầm mắt\”, xuất phát từ lòng hiếu kỳ, bất cẩn bị dính nghiện, còn nhân lúc về nhà nghỉ đem Thu Dạ Bạch chia cho bạn bè. Đến khi cha mẹ hắn phát hiện thì đứa con trai đã nghiện nặng, không thể nào cai được nữa.

Gia đình kia có chút của ăn của để, lại rất nuông chiều con trai, mới đầu không xem Thu Dạ Bạch là chuyện to tát gì, còn bảo là trong nhà có thể mua thuốc cho hắn hút cả đời. Nhưng càng nghiện nặng, nhu cầu của người hút đối với Thu Dạ Bạch lại càng nhiều. Dù trong huyện thành Quảng Phong, Thu Dạ Bạch cũng là thứ hiếm có đắt hàng, nhà bình thường cũng chưa chắc mua được, chứ nói chi đến nhà nông dân. Cho nên không bao lâu sau, gia đình kia không mua nổi thuốc nữa. Lúc cơn nghiện phát tác sẽ vô cùng thống khổ khó chịu, đứa con bị giày vò chẳng ra hình người, cuối cùng không chịu đựng nổi, trong một đêm mưa đã chạy ra khỏi nhà, đâm đầu xuống sông tự sát.

Kể thì kể vậy, nhưng thôn dân đều âm thầm đồn rằng, đứa con trai không phải tự sát, mà là trong nhà thực sự không gánh nổi cục nợ này nữa, nên mới ném hắn xuống sông, ngụy trang thành ngã sông mà chết.

Vì có vết xe đổ này, ngoại trừ vài tiểu tử nghiện thuốc từ đầu, các thôn dân còn lại đều không dám dính đến Thu Dạ Bạch, nhưng có người vẫn đỏ mắt vì Thu Dạ Bạch giá cao, bèn lén lút trồng mấy cây ở sau nhà.

Biến cố phát sinh vào mùa thu năm ngoái. Có một hôm, một đạo sĩ tha phương đi ngang qua thôn, vì trên đường gặp mưa to, không có chỗ trú, nên liền vào thôn xin tá túc. Thôn dân nhiệt tình tiếp đón ông ta, cho ông ta ở lại một căn phòng trống trong thôn, còn mang cơm nước chiêu đãi.

Nửa đêm hôm ấy, trùng hợp trong thôn có người lên cơn nghiện, tình hình rất nghiêm trọng, gây động tĩnh ồn ào, kinh động đến người cả thôn. Đạo sĩ kia bị đánh thức, cũng ra ngoài xem, thấy trong cơn mưa xối xả có một người máu me be bét đang lăn lộn trên mặt đất, liền xông lên ấn vào mấy huyệt vị, khiến người kia lập tức ngất đi, rồi bảo thôn dân khiêng hắn về nhà.

Đạo nhân kia am hiểu chút dược lý, vừa nhìn đã biết tình trạng của hắn là do Thu Dạ Bạch gây nên. Nhưng gia đình người nghiện không có tiền mua thuốc, trong thôn tuy trồng Thu Dạ Bạch, nhưng chế thuốc cũng cần thời gian, đạo nhân nhận ơn huệ của thôn dân, sinh lòng trắc ẩn, không biết đi vào trong phòng làm cái gì, lúc đi ra, tay cầm theo một bọc giấy, trong bọc là một ít bột phấn màu nâu, bảo bọn họ tạm thời dùng thứ này để thay thế.

Đạo nhân có lòng tốt, nhưng xưa nay \”Tài bất lộ bạch\”, \”Hoài bích kỳ tội\”, đều là những bài học xương máu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.