Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] – Chương 53: Cúng tế – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] - Chương 53: Cúng tế

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Thương Ngô Tân Bạch
Thể loại: Cổ trang, Cường x Cường, 1×1, HE, Cung đình, Niên thượng, Tình hữu độc chung, Hỗ sủng, Siêu ngọt.
Full : 84 chương
Edit & Beta: Hương (FujoshiNinja)
Cre : wp catshousesite
CV: Kho tàng đam mỹ – fanfic
Văn án :…

#bl
#boylove
#dammei
#dammy

Sau khi người bệnh được đưa vào từ đường, thôn Khê Sơn lại trở về yên tĩnh. Nghiêm Tiêu Hàn và Phó Thâm mạo hiểm bất chấp nguy cơ bị chó toàn thôn rượt cắn, lén lút chạy vào sân một gia đình nọ, nghe lỏm ở chân tường cả buổi, rốt cuộc cũng biết đại khái đầu đuôi sự việc, nghe nói bệnh nhân kia nhiễm phải bệnh hiểm nghèo không chữa được, người trong thôn đều cho rằng đây là điềm chẳng lành, đêm mai muốn đến bờ sông cúng tế trừ tà.

Phó Thâm eo mỏi lưng đau, vừa mệt vừa buồn ngủ, suýt nữa không ngồi nổi, lảo đảo ngả về trước, được Nghiêm Tiêu Hàn vươn tay ôm vào ngực, không nhọc y phải tự đi mà trực tiếp bế y ra khỏi thôn luôn. Hai người thúc ngựa về thành, đến khách sạn bảo tiểu nhị mang nước nóng và cơm canh lên, chờ tắm sạch ăn no rồi, Phó tướng quân liền nằm ngửa trên giường dưỡng hông, Nghiêm đại nhân thì vô cùng ngoan ngoãn tự giác ngồi ở mép giường, đặt hai chân y lên đầu gối, giúp y xoa bóp thả lỏng.

\”Ngươi cảm thấy \’Căn bệnh hiểm nghèo\’ kia có phải ôn dịch không?\” Phó Thâm nói, \”Nếu đúng thật là ôn dịch, vậy thì thôn dân cũng quá bình tĩnh rồi. Một khi ôn dịch lan tràn trên phạm vi lớn, chết sạch cả thôn cũng còn nhẹ.\”

\”Che giấu không nói mới là lẽ thường,\” Nghiên Tiêu Hàn xắn ống quần y lên, xoa ấn mấy huyệt vị trên bắp chân y, \”Ngươi nghĩ mà xem, quan địa phương nơi này ngay cả chuyện Thu Dạ Bạch lan tràn cũng không chịu báo lên triều đình, nếu như ông ta phát hiện thôn Khê Sơn liên tiếp xuất hiện bệnh lạ giống như ôn dịch, ông ta sẽ làm thế nào?\”

Phó Thâm nhướn mày. Nghiêm Tiêu Hàn nói: \”Thà giết lầm còn hơn bỏ sót, ai quan tâm nó có phải ôn dịch hay không, tiêu diệt toàn bộ mới có thể vĩnh viễn trừ hậu hoạn. Các thôn dân đều biết nếu việc này mà truyền ra ngoài, người trong thôn bọn họ đều khó thoát khỏi cái chết, cho nên mới tận lực giấu giếm, không dám báo quan.\”

Phó Thâm vỗ giường một cái: \”Hạng cẩu quan gì vậy, há có thể như thế!\”

Nghiêm Tiêu Hàn chỉ cười không nói.

Phó Thâm liếc hắn: \”Ô, đúng là lạ ghê, sao hôm nay không giận dỗi làm nũng nữa?\”

Nghiêm Tiêu Hàn có thể đoán được suy nghĩ của quan viên đại phương, phỏng chừng bản thân cũng chẳng chính trực là bao. Trước đây nếu Phó Thâm nói lời này, hắn sẽ thấy bị chọc trúng tim đen, bây giờ lại giống như đã thực sự rũ bỏ khúc mắc nhiều năm, trở nên vô tư bình tĩnh, có vẻ chẳng quan tâm gì cả.

Hắn mỉm cười nói: \”Ta mà làm nũng lần nữa, ngươi còn chịu nổi được sao?\”

Phó Thâm như thể xây nên một thành trì kiên cố chắc chắn trong lòng hắn, hắn biết rõ mình sở hữu hết thảy tình yêu và khoan dung của người này, đủ để hắn nhìn xuống chúng sinh trong khắp thế gian này. Con người một khi có sức mạnh và chỗ dựa, tất nhiên sẽ ưỡn ngực ngẩng đầu, không đoái hoài đến được mất nữa.

\”Đức hạnh đâu…..\” Cơ bắp ở đùi Phó Thâm đột nhiên căng chặt, \”Ê, tay sờ đi đâu đấy?\”

\”Thả lỏng nào,\” Nghiêm Tiêu Hàn tốt bụng nói, \”Kẹp chặt như thế làm gì, tách chân ra một chút…… Ta không làm gì khác đâu, chân ngươi không nhức sao? Ta xoa bóp cho ngươi.\”

Phó Thâm bị hắn khinh bạc đến không còn lời nào để nói, trực tiếp nhắm mắt mặc kệ hắn, mắt không thấy thì tâm không phiền. Trong đầu y từ từ sắp xếp lại sự việc mấy ngày qua, đầu tiên là trong kinh liên tiếp xảy ra án mạng, tiếp đó thuế lương thực ở Kinh Sở giảm thu, Nghiêm Tiêu Hàn trúng thuốc tại thôn Khê Sơn, Thu Dạ Bạch tràn lan khắp huyện Quảng Phong….. Điểm mấu chốt của một loạt sự kiện này, đều nằm ở \”Thu Dạ Bạch\” chưa từng nghe nói này.

Vấn đề hiện tại cần làm rõ, một là thôn Khê Sơn rốt cuộc che giấu bí mật gì, hai là Kinh Sở giảm thu có liên quan gì đến việc Thu Dạ Bạch tràn lan gây họa hay không, ba là Thu Dạ Bạch rốt cuộc truyền vào Kinh Sở bằng con đường nào, là do con người hay là sinh trưởng tự nhiên? Tình trạng Thu Dạ Bạch lan tràn như nấm thế này chỉ giới hạn ở Kinh Sở, hay đã tràn đến những nơi khác rồi?

Ban đầu Phó Thâm chỉ là nổi hứng nhất thời, muốn âm thầm theo Nghiêm Tiêu Hàn đi hết chuyến nhiệm vụ lần này, không ngờ lại xuất môn gặp quỷ, đụng phải chuyện rắc rối này, khiến y muốn không đếm xỉa cũng khó, chẳng biết y chỉ đơn thuần là xui xẻo, hay trời sinh mang số vất vả nữa?

Nghĩ tới nghĩ lui, cơn buồn ngủ dần kéo đến, Phó Thâm bất tri bất giác ngủ chìm vào giấc ngủ, Nghiêm Tiêu Hàn nghe hô hấp của y trở nên dài đều, bèn rón rén đặt chân y về giường, kéo chăn đắp kín cho y, đang định đứng dậy đi rửa tay, còn chưa thẳng người thì Phó Thâm đã tỉnh rồi.

Vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, ngay cả mắt cũng không mở, còn đang trong cơn mơ màng, nhưng rõ ràng nhận ra hắn muốn đi, bèn thò tay từ dưới chăn ra: \”Định đi đâu vậy?\”

Nghiêm Tiêu Hàn nắm tay y nhét về trong chăn, có hơi buồn cười, mà trong lòng lại mềm nhũn, nhẹ nhàng bảo: \”Ngươi ngủ đi, ta đi rửa tay.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.