Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] – Chương 48: Bất cẩn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] - Chương 48: Bất cẩn

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Thương Ngô Tân Bạch
Thể loại: Cổ trang, Cường x Cường, 1×1, HE, Cung đình, Niên thượng, Tình hữu độc chung, Hỗ sủng, Siêu ngọt.
Full : 84 chương
Edit & Beta: Hương (FujoshiNinja)
Cre : wp catshousesite
CV: Kho tàng đam mỹ – fanfic
Văn án :…

#bl
#boylove
#dammei
#dammy

Tề vương choáng váng đứng đậy: \”Chuyện, chuyện gì xảy ra vậy…..\”

Nghiêm Tiêu Hàn thì lại trấn định nhìn người phía sau bọn họ.

Tay trái Nhâm Miểu cầm cây gậy cời lửa kia, cau mày hoạt động tay phải, có vẻ vì đột ngột phát lực nên trật cổ tay. Cảm nhận được tầm mắt của Nghiêm Tiêu Hàn, y ngẩng đầu nở nụ cười tràn đầy áy náy: \”Xin lỗi, nhất thời sốt ruột, không bị thương chứ?\”

Cây gậy cời lửa của y lúc trước vẫn luôn đặt ở bên cạnh Nghiêm Tiêu Hàn, vừa rồi hai người cùng đứng ở cửa, Nghiêm Tiêu Hàn đi cứu Tề vương, Nhâm Miểu đi lấy gậy cời lửa, khoảng cách hai nơi xấp xỉ nhau, ấy thế nhưng y còn có thể vung gậy đẩy cả Nghiêm Tiêu Hàn lẫn Tề vương ra trước khi xà nhà sụp xuống, mà bất luận là lực tay kinh người hay tốc độ chớp nhoáng kia, đều không phải người thường có thể làm được.

Thân thủ và phản ứng của y thậm chí còn nhanh hơn cả Nghiêm Tiêu Hàn, nhưng nếu vậy, tại sao lúc vào cửa Nghiêm Tiêu Hàn lại có thể dễ dàng đến gần giành lấy bọc vải của y?

Hoặc là y đột nhiên bạo phát trong thời khắc nguy cấp, hoặc chính là…. y đang giả heo ăn hổ.

Tượng thần bị đánh nát tan, Nhâm Miểu đi tới dùng gậy cời lửa gẩy gẩy, nói: \”Trong miếu không an toàn, ai mà biết lát nữa có…..\” Y nhớ lại lời tiên đoán hệt như miệng quạ đen vừa rồi của mình, liền nuốt lại nửa câu sau, nói: \”Thôi, ra ngoài trước đi.\”

Nghiêm Tiêu Hàn yên lặng dìu Tề vương ra ngoài.

Kể cũng lạ, sau khi bọn họ ra khỏi cửa, tiếng sấm yếu dần, mây đen tan đi, sau trận sét vừa rồi, ngay cả mưa cũng từ từ ngừng. Tất cả mọi người ngước nhìn lên bầu trời, vừa nghi hoặc vừa mê man, xen lẫn cả sự kính sợ không lý do, thậm chí còn có người quỳ xuống ở sân, lầm bầm niệm kinh Phật.

Tề vương lâm nguy không loạn, chỉnh lại phục trang, cúi người thật sâu hành lễ với Nhâm Miểu, nói: \”Đa tạ nghĩa sĩ ra tay cứu giúp.\”

Nhâm Miểu một tay chống gậy cời lửa, một tay cầm cái nón trên đầu, thong dong cười: \”Đâu có gì, nếu lúc trước các vị không giúp ta thì cũng đã chẳng có chuyện vừa rồi….. Nhân duyên xảo hợp, ai nói chắc được đâu.\”

Nghiêm Tiêu Hàn nói: \”Ngươi phải đi ư?\”

Nhâm Miểu đi dắt ngựa: \”Tạnh mưa rồi, miếu cũng sập mất, giờ không đi chẳng lẽ chờ bị thiên lôi đánh tiếp?\” Y dứt khoát tung người lên ngựa, chắp tay với mọi người, hào sảng nói: \”Chư vị, sau này còn gặp lại, tương lai tái kiến ở Kinh Châu thành!\”

Dứt lời, y liền thúc ngựa tiến lên, nghênh ngang rời đi không ngoảnh đầu lại.

Tề vương thở dài: \”Quả đúng là kỳ ngộ.\”

Nghiêm Tiêu Hàn nheo mắt, nhìn chằm chằm bóng lưng dong dỏng trên ngựa, cứ có cảm giác rằng việc này vẫn chưa kết thúc.

Sáng hôm đó, bọn họ cố chống lại cơn buồn ngủ để đi tới thôn phụ cận, xin tá túc nhà dân địa phương. Nơi này là thôn Khê Sơn, thuộc huyện Quảng Phong của Kinh Châu, dân chúng thuần phác. Có khách lạ đến, trưởng thôn và tộc lão nhiệt tình tiếp đón, không chỉ bố trí chỗ ngủ cho bọn họ mà còn bảo người nhà mang tới đủ loại đồ ăn.

Tề vương không chịu nổi nữa bèn đi ngủ, Nghiêm Tiêu Hàn cũng chợp mắt một lúc, trong lòng vẫn nghĩ về chuyện tối qua, liền tìm dân bản xứ hỏi thăm về ngôi miếu Hồ Tiên ở ngoại thành.

Có ông cụ tuổi cao vẫn nhớ ngôi miếu đó, bảo rằng ban đầu vốn có Hồ Tiên hiển linh, trước khi hồng thủy đến sẽ báo cho thôn dân tránh né, nhưng bản thân ngài vì tiết lộ thiên cơ nên dẫn đến thiên kiếp, bị sét đánh chết, dân bản xứ liền lập miếu thờ phụng. Nhưng vị Hồ Tiên này hình như không còn hiển linh nữa, sau này miếu thờ cũng dần hoang phế.

Đạo kinh lôi tối qua tất nhiên không phải do con người gây ra, mà bổ đâu không bổ lại bổ ngay tượng thần, quả thực quá trùng hợp. Lẽ nào đây thật sự là một loại cảnh cáo nào đó từ trời cao?

Trong truyền thuyết, hồ ly bởi vì tiết lộ thiên cơ mà phải hứng chịu thiên kiếp, vậy trong miếu Hồ Tiên có cái gì gọi là \”Thiên cơ\”?

Hắn đang chăm chú suy nghĩ thì cửa bỗng truyền đến tiếng gõ \”Cốc cốc\”, có người ở trong viện nói: \”Có ai không? Đi ngang qua quý địa, có thể xin tá túc ở đây một đêm được không –\”

\”Két\” một tiếng, cửa nhà mở rộng, lộ ra cái mặt lạnh tanh không cảm xúc của Nghiêm đại nhân phía sau cửa.

\”Ồ,\” Nhâm Miểu hất nón lên, vui vẻ nói: \”Lại là ngươi! Hạnh hội hạnh hội!\” (Hạnh ngộ: may mắn được gặp.)

Mặt Nghiêm Tiêu Hàn không tìm ra một chút \”Hạnh hội\” nào, hắn lạnh lùng nói: \”Hạnh hội.\”

\”Đúng là duyên phận, tuyệt ghê,\” Nhâm Miểu buộc ngựa ở trong viện, đi vào phòng như thể quen cửa quen nẻo, \”Đi đường cả đêm, buồn ngủ chết mất. Đại huynh đệ, xin cho mượn phòng ngươi ngủ một giấc nhé.\”

Nghiêm Tiêu Hàn một bước cũng chẳng nhường, đứng im không nhúc nhích, nói: \”Không được?\”

\”Tại sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.