Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] – Chương 46: Trú mưa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] - Chương 46: Trú mưa

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Thương Ngô Tân Bạch
Thể loại: Cổ trang, Cường x Cường, 1×1, HE, Cung đình, Niên thượng, Tình hữu độc chung, Hỗ sủng, Siêu ngọt.
Full : 84 chương
Edit & Beta: Hương (FujoshiNinja)
Cre : wp catshousesite
CV: Kho tàng đam mỹ – fanfic
Văn án :…

#bl
#boylove
#dammei
#dammy

Ngoại ô kinh thành, đình Chiết Liễu.

Hoa núi sặc sỡ, dương liễu lả lướt, nhưng đáng tiếc người rời đình đưa tiễn chỉ có ít ỏi, trong đó có một ông cụ râu tóc bạc trắng, gương mặt tiều tụy, chính là Tằng Quảng mới được thả ra khỏi thiên lao mấy ngày trước.

Ông được học trò Cố Sơn Lục dìu, đối diện với nam nhân ngồi trên xe lăn, run run khom người vái lạy.

Phó Thâm nghiêng người không nhận, giơ tay nhẹ nhàng đỡ ông: \”Tằng tiên sinh không cần phải vậy.\”

Tằng Quảng nói: \”Nếu không có đại nhân trượng nghĩa ra tay, bộ xương già này của thảo dân chỉ e sẽ mục nát trong thiên lao, ơn cứu mạng, đáng phải bái tạ.\”

\”Đừng như thế,\” Phó Thâm cười bảo, \”Ngài ở hiền gặp lành, lại có một học trò tốt như Cố đại nhân, bản hầu chỉ tốn chút miệng lưỡi thôi, người thật sự xuất lực là cái vị trong nhà cơ, Phó mỗ thực không dám giành công.\”

Phó Thâm đã sớm nghe nói về vụ án Khuông Sơn thư viện, cũng biết chút ít về Tằng Quảng. Ngày nhỏ ở quê nhà ông nổi tiếng là thần đồng, sau khi đỗ đạt thì đến nơi khác làm quan địa phương, nhưng vì cấp trên chèn ép mà không thăng tiến được. Tằng Quảng tính nóng như lửa, từ quan bỏ đi, về quê quy ẩn, từ đó không đặt chân vào triều đình nữa. Ông chuyên tâm nghiên cứu học thuật nhiều năm, văn chương vang danh khắp thiên hạ, nhưng ngôn từ mạnh mẽ, châm biếm thói đời, thường bị quy là ly kinh phản đạo. Mùa đông năm ngoái, vì một thiên bàn luận về \”Thiên hạ là của chung\” trong《Tuyết Mai Am Văn Tồn》bị kẻ có ý đồ mang đi tố cáo, kinh động triều đình, Tằng Quảng sau đó bị kết tội \”Vọng nghị triều đình\”, \”Yêu ngôn hoặc chúng\”, tống giam vào ngục.

Khuông Sơn thư viện bọn họ xưa nay luôn bất mãn ồn ào, đã gây không ít chuyện. Sau khi Tằng Quảng bị bỏ tù, mấy trăm học sinh tan đàn xẻ nghé, thân bằng cố hữu tránh như tránh tà, chỉ có mỗi mình Cố Sơn Lục bôn ba cầu khẩn vì ông, khổ nỗi thấp cổ bé họng, hiệu quả rất ít.

Song có lẽ mệnh của Tằng Quảng không nên tuyệt, hoặc từ sâu xa tự có thiên ý, văn chương của ông hợp sở thích của Phó Thâm, nên Phó Thâm có chút ấn tượng với ông. Có điều vụ án Khuông Sơn thư viện xảy ra đúng vào đêm ba mươi năm ngoái, kéo dài đến tận năm nay. Vừa qua năm là lại đến lễ Vạn thọ, Phó Thâm nói chuyện với Cố Sơn Lục, mới biết thì ra Tằng Quảng là thầy của hắn. Khi đó Phó Thâm đã biết chân tướng vụ án Kim Vân Phong năm xưa, đang định tìm lý do để nói chuyện này với Nghiêm Tiêu Hàn, vừa khéo gặp vụ án Khuông Sơn thư viện.

Bảo rằng Phó Thâm và Nghiêm Tiêu Hàn là mệnh trung quý nhân của ông cũng không quá lời, nếu không phải hai vị này nhất định đòi chơi trò tình thú, Tằng lão tiên sinh không biết còn phải ngồi trong ngục đến bao giờ.

Sau khi đáp ứng Phó Thâm, Nghiêm Tiêu Hàn vốn cũng định cho Tằng Quảng giả chết thoát thân, ai ngờ ngày mùng bốn tháng tư, kinh sư đột nhiên đổ tuyết lớn, tuyết trắng phủ khắp thành, ngay cả Nguyên Thái đế ở trong thâm cung cũng bị kinh động.

Từ sau lần ngất xỉu ở lễ Vạn Thọ, Nguyên Thái đế vẫn luôn đau ốm, thượng triều đổi thành ba ngày một lần, quốc sự do Anh Hoa điện cùng nhau giải quyết. Thái Y viện cố sức điều dưỡng nhưng không khá hơn được gì. Mãi đến khi trận tuyết lớn này đổ xuống, mọi người mới chợt tỉnh ngộ: Chẳng lẽ hoàng thượng làm chuyện gì trái ý trời, cho nên mới khiến trời cao cảnh báo, nhắc nhở phải tự xét lại mình?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.