Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] – Chương 45: Chúc mừng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Hoàng Kim Đài [Đam Mỹ – Hoàn] - Chương 45: Chúc mừng

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Thương Ngô Tân Bạch
Thể loại: Cổ trang, Cường x Cường, 1×1, HE, Cung đình, Niên thượng, Tình hữu độc chung, Hỗ sủng, Siêu ngọt.
Full : 84 chương
Edit & Beta: Hương (FujoshiNinja)
Cre : wp catshousesite
CV: Kho tàng đam mỹ – fanfic
Văn án :…

#bl
#boylove
#dammei
#dammy

\”Ngươi….\” Nghiêm Tiêu Hàn lắp bắp nói, \”Ngươi, lặp lại lần nữa đi?\”

Phó Thâm bất đắc dĩ nhìn hắn, sau một hồi liền thở dài, dang hai tay ra với hắn: \”Lại đây.\”

Nghiêm Tiêu Hàn ôm hờ y như thể không dám dùng sức: \”Lặp lại lần nữa đi.\”

Có vài lời bật thốt ra một cách tự nhiên, khi lặp lại lần nữa thì liền thay đổi ý vị, Phó Thâm hiếm khi thẹn thùng, cái mặt già đỏ lên: \”Đi thôi, đừng nháo.\”

Tay Nghiêm Tiêu Hàn tăng thêm lực: \”Lặp lại lần nữa đi.\”

\”Ngươi bị chim sáo tinh nhập vào người đấy à?\” Phó Thâm khéo léo giằng vai ra khỏi tay hắn, \”Tránh ra, mau đi gặp cháu gái thôi, đừng làm loạn.\” (Chim sáo giỏi bắt chước, lặp lại âm thanh. Ở đây ý bảo Nghiêm Tiêu Hàn cứ nhại lại y như con sáo.)

Hai tay Nghiêm đại nhân trống trải lạnh lẽo, vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt, Phó Thâm cúi đầu chỉnh lại vạt áo xong, bỗng nhiên nói: \”Không cần dằn vặt hối hận, ta có thể gặp gỡ ngươi, mới là phúc tu ba đời mới có được.\”

Lời còn chưa dứt, y đã bị Nghiêm Tiêu Hàn đẩy ngã vào trong nệm chăn mềm mại, cái eo già lao lực mà sinh bệnh phát ra một tiếng kêu nhức nhối.

Người kia từ trên cao nhìn xuống y chăm chú, trong mắt chan chứa ý cười giảo hoạt, tựa như những vì sao rực rỡ trải rộng khắp trời đêm. Trong khoảnh khắc, Phó Thâm cảm giác Nghiêm Tiêu Hàn có lẽ thực sự là đại hồ ly tinh trong núi sâu chuyển thế, khuôn mặt không chỗ nào là không đẹp đẽ, lại vừa chẳng có chút âm nhu, khóe miệng quyến rũ, đuôi mắt hơi cong cũng quyến rũ, ngay cả hàng mi khẽ giương cũng dụ dỗ người ta muốn hôn lên.

Hắn nói tựa như thở dài: \”Chỉ mong tâm của quân cũng như tâm của ta.\”

Phó Thâm bị hắn đè lên bằng tư thế mãnh thú săn mồi, ấy vậy mà chẳng cảm thấy khó chịu, có lẽ bởi trong lòng biết người này dù thế nào cũng sẽ không thương tổn đến mình, y thậm chí còn nhàn nhã giơ tay nhéo gò má hắn, ngay cả đầu ngón tay cũng dịu dàng: \”Ta cũng thật chẳng hiểu nổi. Ngươi nhìn ngươi xem, có tài có mạo, quyền cao chức trọng, tiền đồ vô lượng, sao lại nghĩ không ai thích ngươi chứ?\”

\”Châu ngọc ở cạnh bên, tự thấy mình xấu xí.[1]\” Nghiêm Tiêu Hàn nắm chặt tay y, quyến luyến kề sát sườn mặt y, \”Là vì ngươi quá tốt.\”

Không chỉ vì những thứ bên ngoài như gia thế hay tước vị, điều ở Phó Thâm thực sự khiến người ta dõi theo bóng lưng y chính là tấm lòng và tính cách của y. Nghiêm Tiêu Hàn từng xem thường, từng nghi ngờ, nhưng trải qua phong sương, hắn biết mình vĩnh viễn chẳng thể làm được như Phó Thâm. Quân tử lỗi lạc tựa như vầng trăng rực rỡ, cả đời cũng chưa chắc gặp được một người, hắn chỉ có thể nhìn từ phía xa, chưa bao giờ dám hy vọng xa vời rằng vầng trăng sáng trên trời cao sẽ có ngày rơi vào lồng ngực mình.

Phó Thâm bật cười: \”Đây rốt cuộc là ai chuốc thuốc mê cho ai vậy….. Được rồi đứng lên đi, còn phải đến phủ Tề vương chúc mừng nữa. Việc này trước tiên nhớ kỹ lấy, trở về tính sổ với ngươi sau.\”

Nghiêm Tiêu Hàn: \”Còn muốn tính sổ à?\”

\”Ngươi nghĩ sao?\” Phó Thâm cười gằn, \”Không phạt ngươi một trận ra trò, thì ta thấy ngươi không nhớ được trong cái nhà này rốt cuộc là ai định đoạt.\”

Nghiêm Tiêu Hàn: \”……\”

Phủ Tề vương.

Tề vương Tôn Duẫn Lương nghe tin anh vợ tới, vội đích thân đến sảnh trước đón khách, không ngờ lại chạm mặt Nghiêm Tiêu Hàn trước, liền ngẩn ra: \”……Nghiêm đại nhân, Phó hầu gia.\”

\”Xin chúc mừng điện hạ,\” Phó Thâm chắp tay nói, \”Mừng ngài sinh được quý nữ.\”

Tề vương theo bản năng đáp lễ lại, hoàn hồn từ cơn ngỡ ngàng vừa rồi, nở nụ cười nói: \”Đa tạ. Mời hai vị ngồi.\”

Phó Thâm và Tề vương quả thực không qua lại nhiều, y có địa vị cao, thân cận với ai cũng không phải chuyện tốt, cho nên dù là người nhà với Tề vương, nhưng vì bình thường chẳng mấy tiếp xúc nên hai người khá xa cách.

Hiện giờ đúng như dự kiến của y, Nghiêm Tiêu Hàn ở trong cung lâu, đã sớm luyện thành bản lĩnh gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, thấy Phó Thâm không phản đối, hắn liền hiểu ý tiếp chuyện.

Tề vương khá kính trọng Phó Thâm, nhưng đối với Nghiêm Tiêu Hàn thì chỉ có kiêng kỵ. Phi Long vệ là tư vệ của hoàng thượng, Nghiêm Tiêu Hàn đương nhiên cũng là người của hoàng thượng. Mặc dù không biết tại sao hắn bỗng dưng lại đến cùng với Phó Thâm, nhưng rõ ràng không phải đến chúc mừng, Tề vương vốn đang bất an vì Nguyên Thái đế an bài hai người cùng tới Kinh Sở, giờ lại càng nghĩ linh tinh, nói năng cũng bắt đầu trở nên quan cách.

Hai người một đối ngoại, một đối nội, phân công rạch ròi, phối hợp ăn ý, Phó Thâm lúc này cũng chẳng cần đến mặt mũi và tôn nghiêm của \”Phu quân\” nữa, vô tư nhàn nhã ngắm nghía đứa nhỏ nhăn nhúm xong, liền hỏi han tình hình của Phó Lăng, quay đầu nhìn lại, ồ, xuân tháng ba se se lạnh, ấy thế mà Tề vương điện hạ lại đổ mấy giọt mồ hôi.

Y mỉm cười liếc Nghiêm Tiêu Hàn một cái, ra hiệu bảo hắn đừng đùa thái quá.

Nghiêm Tiêu Hàn hiểu ý, nói vài ba câu chuyển đề tài về chuyện bình thường, Phó Thâm tận dụng cơ hội xen lời vào: \”Người một nhà không nói khách khí với nhau, tháng sau đi Kinh Sở, vị này nhà chúng ta, còn phải nhờ điện hạ khoan dung chiếu cố nhiều.\”

Tề vương nhất thời không hiểu y đang nói đến \”chiếu cố\” kiểu nào, đành miễn cưỡng cười bảo: \”Phó hầu quá lời rồi. Chuyến này đường xá xa xôi, phải là bản vương nhờ cậy Nghiêm đại nhân mới đúng.\”

\”Vị này nhà chúng ta\”….. Trừ phi là thân phận cách biệt quá lớn, không thì đường đường là nam nhi, ai lại nguyện ý thừa nhận mình là \”Chính thê\” với người ngoài? Tuy Đại Chu cho phép nam nhân thành hôn, nhưng vẫn là thiên hạ của trượng phu. Tề vương đoán khi Nguyên Thái đế ban hôn, vốn định để Phó Thâm làm \”Thê\” cơ, bây giờ Phó Thâm lại nói ra những lời này ngay trước mặt hắn, là muốn hạ thấp mặt mũi của Nghiêm Tiêu Hàn, hay là muốn vả mặt Nguyên Thái đế?

Phản ứng nghi hoặc của hắn lọt vào mắt hai người, Phó Thâm hơi thất vọng, Nghiêm Tiêu Hàn thì suýt nữa nhịn không nổi mà cười trên nỗi đau của người khác, vội đằng hắng một tiếng, nói: \”Vương gia và vương phi đều vất vả rồi, chúng ta cũng quấy rầy đã lâu, xin phép cáo từ thôi.\”

Tề vương chỉ ước hai kẻ này mau mau biến đi, bèn nói mấy câu khách sáo, cuối cùng cũng tiễn được hai tôn đại thần này đi. Đến khi quay về phòng, hắn không để ý hình tượng, đặt mông ngồi xuống, mệt mỏi thở dài một hơi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.