Edit: Khang Vy
Bùi Vân Khiêm chậm rãi cụp mắt, tầm mắt dừng lại trên người Thẩm Xu, đôi mắt tinh xảo đào hoa dần tối đi.
Hầu kết hắn chuyển động, đưa tay cẩn thận ôm người trong lòng, nhàn nhạt kể chuyện, \”Trước năm mười tuổi ta không ở Bùi phủ.\”
\”Mẫu thân của ta là thị nữ hồi môn của đại phu nhân Bùi gia.\”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm dừng một chút, giống như khó mở miệng, một lúc lâu sau mới tiếp tục nói, \”Trời xui đất khiến mới có ta, trong mắt đại phu nhân không chấp nhận nổi một hạt cát, sau khi biết được mẫu thân ta có thai thì đuổi mẫu thân ta ra khỏi phủ, năm ta tám tuổi thì mẫu thân mắc bệnh nặng, không bao lâu sau qua đời, khi đó ta mới biết được phụ thân mình tồn tại.\”
Nói tới đây, đáy mắt Bùi Vân Khiêm không hề che giấu vẻ trào phúng.
Bùi Vân Khiêm chưa bao giờ nghĩ tới, chuyện trước kia hắn luôn coi là sự sỉ nhục hôm nay lại có thể nhẹ nhàng bâng quơ nói ra khỏi miệng, hơn nữa cũng không hề có máu tươi đầm đìa giống như trong tưởng tượng của hắn.
Lông mi Thẩm Xu khẽ run, nàng ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Vân Khiêm đang cắn chặt hàm dưới, chỉ thấy lồng ngực như có thứ gì đó chặn lại, muốn lên không được mà muốn xuống cũng không xong.
Nàng há miệng thở dốc, không đợi nàng nói chuyện, Bùi Vân Khiêm đã nhẹ nhàng nhéo lòng bàn tay nàng, nói tiếp, \”Lúc ấy còn nhỏ, đương nhiên ta sẽ làm theo di nguyện của người, một đường từ Biện Kinh đi tới Sở Kinh thành, nhưng không khéo, lúc đi ngang qua Dương Châu thì bắt gặp hạn hán, thương đội cũng để ta ở lại đó.\”
Lời kể của Bùi Vân Khiêm bình tĩnh lạnh nhạt, tất cả những khó khăn gian nan trên đường chỉ nói bằng một câu, nhưng trong lòng Thẩm Xu không những không có nửa phần nhẹ lòng, ngược lại còn căng thẳng hơn, thậm chí còn cảm thấy đau đớn.
Lúc này, Thẩm Xu không dám ngẩng đầu nhìn biểu tình của Bùi Vân Khiêm, nàng không dám tưởng tượng một đứa trẻ mới chỉ có tám tuổi làm thế nào để đi theo thương đội, lại còn bị bọn họ vứt bỏ ở một nơi xa lạ dưới hoàn cảnh khó khăn.
Thẩm Xu không dám nghĩ.
Cổ tay nàng chuyển động, lòng bàn tay nắm chặt lấy tay Thẩm Xu, giống như muốn cho Bùi Vân Khiêm tuổi còn nhỏ đeo tang mẹ kia một chút ấm áp.
Nhắc tới Dương Châu, đôi mắt lạnh như băng của Bùi Vân Khiêm mới dần sinh ra vài phần ấm áp.
Có lẽ là cảm nhận được ý nghĩ của Thẩm Xu, hắn dừng một chút, cụp mắt nhìn tiểu cô nương ở trong ngực, trở tay nắm ngược lại tay nàng.
Mười ngón tay đan vào nhau.
Bùi Vân Khiêm chậm rãi thu hồi ánh mắt, mím môi cười khẽ, hắn không yếu ớt như vậy đâu.
Đến bây giờ Bùi Vân Khiêm mới phát hiện, những việc trước kia hắn không dám nhắc lại giờ cũng đã không còn làm hắn tổn thương chút nào.
Một lúc lâu sau, Thẩm Xu mới khẽ hỏi, \”Sau này tướng quân trở lại Bùi gia thế nào?\”
\”Ở Dương Châu, ta gặp được một người tốt bụng giữ mình lại, cho ta cơm ăn mới không bị chết đói, sau này, bởi vì con trai đại phu nhân chết non, Bùi phủ lại không có con nối dõi, tước vị Bùi gia không có ai kế thừa, cha ta mới biết mình còn một đứa con trai lưu lạc bên người, không bao lâu sau thì đón ta trở về.\”