BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Hoa Quyển
Nhân vật chính: Lục Vân Đình x Giang Vu Thanh (Mỹ công ốm yếu kiêu ngạo x Thụ ngốc bạch ngọt)
Tag: Cổ đại, niên thượng, hỗ sủng, có H, 1v1, HE
#1v1
#cổđại
#niênthượng
#sủngvăn
#đammỹ
Lục Vân Đình nói không hề khách khí, nhưng nghĩ đến Giang Vu Thanh còn nhỏ, mặc dù mình từng xem thoại bản nhưng chưa từng chơi đao thật súng thật nên động tác vẫn khá nhẹ nhàng. Hai người từ giường La Hán gần cửa sổ về giường ngủ, đồ cất trong hộc ngầm, Giang Vu Thanh ngơ ngác nhìn hắn lấy đồ ra, vô thức gọi: \”Thiếu gia?\”
Lục Vân Đình cúi người hôn môi y rồi nói: \”Làm chỗ phía sau của ngươi, bôi vào sẽ hết đau ngay.\”
Giang Vu Thanh lập tức nhớ lại thuốc mỡ thơm ngát trong thoại bản, hậu môn nam tử khô khốc, vốn không phải chỗ giao hợp nên tất nhiên phải nhờ vật bên ngoài. Thoại bản nói thuốc mỡ kia rất thơm, ngửi là mê, sau khi tan ra trong hậu môn sẽ chảy nước dầm dề như âm đạo nữ tử, ra vào dễ dàng, có thể tận hưởng khoái cảm tột đỉnh. Giang Vu Thanh có trí nhớ tốt, nhất là những điều từng đọc trong sách, giờ hồi tưởng lại, từng hàng chữ từng hình vẽ đảo quanh trong đầu như đèn kéo quân, kích thích đến nỗi lòng bàn tay y rịn đầy mồ hôi, hơi thở càng thêm gấp gáp.
Giang Vu Thanh lí nhí hỏi: \”Sao thiếu gia có thể…… để thứ này trong phòng chứ?\”
Lục Vân Đình vỗ mông y một cái, lòng bàn tay áp vào bờ mông căng mẩy, xúc cảm vô cùng tốt làm hắn không nhịn được vuốt ve rồi nói: \”Không bôi nó mà cứ thế nhét vào ngươi có chịu nổi không?\”
Giang Vu Thanh nghẹn họng, lẩm bẩm nói: \”Nhưng cũng đâu thể để trong phòng được, lỡ Dẫn Nguyệt và Lưu Xuân dọn phòng ——\”
\”Họ không động vào hộc ngầm đâu,\” Lục Vân Đình quệt một cục thuốc mỡ to, vì được làm từ hoa hồng năm nay nên tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, tỉ mỉ tinh chế thành mỡ, hương thơm rất thanh nhã. Lục Vân Đình vừa thăm dò lỗ nhỏ của Giang Vu Thanh vừa kề vào tai y nói, \”Trong phòng có, trong điền trang cũng có, thư phòng, phòng ngủ, ngươi chưa thấy bao giờ à?\”
Giang Vu Thanh sửng sốt, nghĩ đến Lục Vân Đình đã sớm cất thứ này trong phòng, ngay cả thư phòng cũng có, chẳng biết lên kế hoạch bao lâu rồi, y lập tức xấu hổ không chịu được: \”Phòng ngủ thì thôi đi, sao thư phòng…… thư phòng cũng có nữa?\”
Lục Vân Đình thản nhiên đáp: \”Cẩn tắc vô ưu mà.\”
Một ngón tay nhét vào cũng không khó chịu lắm, Giang Vu Thanh nhìn vẻ trầm tĩnh của Lục Vân Đình, quả thực không thể tưởng tượng ra cảnh Lục Vân Đình chế thuốc mỡ rồi tự tay cất vào hộc ngầm với vẻ mặt như thế, y buột miệng lẩm bẩm: \”Đây cũng quá……\”
Lục Vân Đình liếc y rồi nhét thêm một ngón tay, dù có thuốc mỡ nhưng chỗ kia vẫn rất chặt, \”Quá gì hả? Giang Vu Thanh, ngươi có biết mình bây giờ gọi là gì không? Không biết điều.\”
Giang Vu Thanh kêu rên, cảm giác căng trướng phía sau cộng với tiếng lép nhép khi mỡ tan thành nước thực sự không thể chịu nổi, vành tai Giang Vu Thanh đỏ bừng, trong lòng khẩn trương nên cơ thể cũng căng cứng, lỗ hậu thít chặt. Lục Vân Đình bị kẹp rịn mồ hôi trán, mặt cũng ửng đỏ vì hứng tình, nắm cằm Giang Vu Thanh hôn tới tấp lên mặt y rồi nói: \”Ngươi thả lỏng chút đi, kẹp chặt thế này sao ta làm được?\”
Giang Vu Thanh không cách nào thả lỏng, cam chịu nói, \”Thiếu gia, hay là đừng làm nữa.\”
Lục Vân Đình dừng lại, chẳng biết ngón tay đụng trúng chỗ nào mà Giang Vu Thanh mất khống chế rên rỉ, hắn tiếp tục đè ép chỗ kia rồi khàn giọng nói: \”Đã phóng lao thì phải theo lao, Giang Vu Thanh, ngoan ngoãn chịu đựng đi.\”