[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ – Chương 73: Nếu ngươi bị bắt thì ta cũng đi tự thú – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 10 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Hoàn][Đm] Tiểu Tú Tài Đoạn Tụ - Chương 73: Nếu ngươi bị bắt thì ta cũng đi tự thú

Sau khi Lục Trường An ăn tối xong thì vẫn ngồi ỳ trên bệ cửa sổ, đợi đến khi người qua đường thưa dần, cả thành Long Giang đều chìm vào bóng đêm thì y mới vội vã ôm một bao quần áo xuống lầu.

Tiểu nhị ca đang bưng bát cơm trốn sau quầy ăn ngon lành, thấy Lục Trường An muốn ra cửa thì thuận miệng hỏi: \”Công tử muốn ra ngoài à?\”

Lục Trường An gật đầu, trên mặt hiện ra thần sắc phức tạp vừa ngượng ngùng vừa khó xử để người ta nhịn không được suy đoán \”Chắc tên này muốn đi uống rượu\” / \”Chắc là đi trộm nam nhân, à nhầm, trộm cô nương.\”

Tiểu nhị ca nở nụ cười xấu xa như muốn nói ta-biết-ngay-mà, hắn thì thầm: \”Vậy ta để cửa cho công tử, hì hì, không về cũng được.\”

Lục Trường An giả bộ lơ đãng giật ra bao đồ để lộ một cây trâm cài đầu chạm khắc tinh xảo: \”Được, vậy ta đi trước đây.\”

Lục Trường An ra ngoài thuê xe ngựa đi nhanh đến thành Đông.

Thật ra y cũng chẳng biết có thể gặp được Lương Tuyển hay không, nhưng nếu bảo y ở lại khách điếm chờ tin tức thì thật sự đứng ngồi không yên.

Lục Trường An nắm chắc dây cương, cố gắng điều khiển con ngựa lách qua chợ đêm trên đường, cố hết sức không để ai chú ý tới mình.

Khoảng chừng một nén hương sau, y đã đến gần biệt phủ của Trương gia, Lục Trường An dừng xe ngựa bên cạnh rừng trúc, cột chắc con ngựa rồi cẩn thận từng li từng tí mò tới Trương phủ.

Thành Đông đều là phủ đệ nhà giàu nên ban đêm nơi này yên tĩnh hơn hẳn so với những chỗ khác, trên đường hầu như chẳng có ai qua lại, mặc dù trước cổng mỗi nhà đều treo đèn lồng nhưng ánh sáng le lói trong màn đêm chỉ như hạt cát giữa sa mạc.

Lục Trường An chọn một góc tối om ngồi xổm xuống, rướn cổ khẩn trương nhìn chằm chằm vào Trương phủ, tựa như nơi đó sẽ lập tức xuất hiện Lương đầu gỗ báo thù thuận lợi rồi chạy trốn thành công.

Bốn phía âm u, chỉ chốc lát sau đám muỗi bắt đầu kéo tới chỗ Lục Trường An.

Lục Trường An sợ làm người khác chú ý nên không dám đập muỗi, may mà y đã chuẩn bị trước, Lục Trường An lôi từ bao quần áo ra một chiếc áo choàng to rồi trùm lên người mình từ đầu đến chân, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn sáng rực tiếp tục theo dõi.

Lục Trường An đợi suốt hai canh giờ, chân tê cứng, cả người ướt đẫm mồ hôi nhưng y nhưng lại thở phào nhẹ nhõm, không có gì bất thường thì tốt rồi!

Y chậm chạp vịn tường đứng dậy, kiên nhẫn chờ cảm giác tê cứng như bị kim đâm trên đùi tan đi.

Đằng xa có phu canh gõ mõ trúc đi ngang qua, Lục Trường An nín thở lắng nghe, phát hiện đã là canh ba.

Y cởi áo choàng xuống chuẩn bị tháo xe ngựa về khách điếm.

Lục Trường An quay lại nhìn thoáng qua Trương phủ: \”!!!\” Y chớp mắt mấy cái, hoài nghi có phải mình hoa mắt hay không.

Trên trời chỉ có một vầng trăng khuyết, ánh trăng không quá sáng nhưng…… vừa rồi đúng là có hai bóng người lao vụt qua mái hiên Trương phủ!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.