BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc
Nhân vật chính: Yến Hạc Thanh x Lục Lẫm (Thanh lãnh quyến rũ đại mỹ nhân thụ x Trai già cấm dục bá tổng công)
Tag: Hào môn thế gia, xuyên thư, sảng văn, báo thù ngược tra
#hiệnđại
#hiệnđạiđôthị
#hàomôn
#ngượctra
#niênthượng
#sảngvăn
#sủngvăn
#đammỹ
Yến Hạc Thanh về đến nhà, trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng nhưng chẳng thấy bóng dáng Lục Lẫm đâu.
Cậu mang dép đi ra ban công.
Quả nhiên Lục Lẫm đang tỉa mấy cành hư.
Ban công không bị bít kín nhưng so với sân thượng rộng lớn ở căn penthouse thì điều kiện trồng trọt vẫn kém hơn nhiều, trong lúc họ đi hưởng tuần trăng mật, mỗi ngày người giúp việc đều đến tưới nước nhưng vẫn có mấy chậu hồng chết héo.
\”Trồng vài chậu hồng leo nhé?\” Lục Lẫm chợt nói, \”Khi nào em về, khắp ban công sẽ toàn là hoa.\”
Yến Hạc Thanh đi tới ngồi xuống cạnh anh rồi cầm xẻng lấp đất, \”Em đi chưa đến ba tháng mà ——\”
Cậu dừng lại, mua mấy chậu có nụ hoa về chăm sóc kỹ càng, tháng Tám nở hoa, thời gian ra hoa có thể kéo dài đến sang năm.
Cuối tháng Mười cậu về, hoa hồng nở đầy ban công cũng không phải không có khả năng.
Yến Hạc Thanh đặt xẻng xuống rồi quay sang nói với Lục Lẫm, \”Thế thì em muốn hoa hồng Rainy Blue.\”
Lục Lẫm bỏ mấy cành hư vào túi nhựa rồi lấy điện thoại ra tìm Rainy Blue, tên là màu xanh nhưng lại càng giống màu tím hơn, anh cười, \”Ừ, trồng cho em.\”
Anh cất điện thoại, xách túi nhựa định xuống lầu, \”Em tắm rửa ngủ sớm chút đi, chín giờ sáng mai bay rồi đấy.\”
Nào ngờ Yến Hạc Thanh cũng đứng dậy theo, cậu nhìn Lục Lẫm bằng đôi mắt sáng lấp lánh làm tim anh chợt mềm nhũn, vừa tỉa cây chưa rửa tay nên không tiện xoa đầu Yến Hạc Thanh, nắm tay cậu hỏi, \”Đi đổ rác với anh nhé?\”
Yến Hạc Thanh nắm lại tay anh, \”Dạ.\”
Lúc xuống lầu, họ không nói gì mà tận hưởng sự yên tĩnh chỉ thuộc về hai người, đổ rác xong về nhà lại cùng nhau tắm rửa, mười giờ sáng mai phải lên máy bay, Lục Lẫm chỉ đè cậu ra hôn một lát rồi ôm cậu đắp kín chăn, \”Ngủ ngon nhé.\”
Yến Hạc Thanh cũng nhớ ngày mai phải đi nên gật đầu nhắm mắt ngủ.
Hôm sau tỉnh giấc sớm hơn thường lệ, mới năm giờ Yến Hạc Thanh đã dậy, còn quá sớm nên cậu không muốn quấy rầy giấc ngủ của Lục Lẫm, nhẹ nhàng hôn lên môi anh một cái rồi rón rén xuống giường rửa mặt, bữa sáng cũng không ăn, để lại tờ giấy nhắn cho Lục Lẫm rồi kéo vali lên đường.
Đến sân bay vẫn còn sớm, khu vực kiểm tra an ninh đông nghịt người xếp hàng, kiểm tra xong Yến Hạc Thanh cầm vé máy bay và hồ sơ tìm cửa lên máy bay, đi nửa chừng bỗng ngước nhìn trần nhà cao ngất, trong lòng dâng lên một cảm giác trống trải.
Cậu rất nhớ Lục Lẫm.
Yến Hạc Thanh lấy điện thoại ra, tám giờ rồi mà Lục Lẫm vẫn chưa gọi cho cậu, chưa ngủ dậy nữa sao?
Yến Hạc Thanh khó nén thất vọng, nhìn điện thoại một lát mới cất đi.
Lục Lẫm đặt vé hạng nhất, Yến Hạc Thanh không đến phòng nghỉ dành cho khách VIP mà ngồi bên ngoài, thỉnh thoảng lại bật màn hình điện thoại lên.
Lục Lẫm vẫn không gọi cho cậu, Wechat cũng chẳng có.
Lúc này trên loa thông báo chuyến bay của cậu sắp cất cánh, Yến Hạc Thanh khóa điện thoại, ấn nút tắt máy thật mạnh.