[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi – 114 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi - 114

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc
Nhân vật chính: Yến Hạc Thanh x Lục Lẫm (Thanh lãnh quyến rũ đại mỹ nhân thụ x Trai già cấm dục bá tổng công)
Tag: Hào môn thế gia, xuyên thư, sảng văn, báo thù ngược tra

#hiệnđại
#hiệnđạiđôthị
#hàomôn
#ngượctra
#niênthượng
#sảngvăn
#sủngvăn
#đammỹ

Mi mắt Yến Hạc Thanh chớp nhẹ, \”Em thi anh cũng đi theo à?\”

Lục Lẫm ôm chặt cậu, \”Cũng theo.\”

Lục Lẫm nói được thì làm được, đêm đó vào phòng ngủ như hình với bóng.

Nhưng ngày mai Yến Hạc Thanh còn phải thi cuối kỳ nên anh đè người ra hôn một lát rồi ôm vào lòng, \”Ngủ ngon nhé.\”

Giống như ăn kẹo, Yến Hạc Thanh đã quen được Lục Lẫm ôm ấp nên mau chóng thiếp đi.

Ánh đèn vàng nhạt đầu giường chiếu vào gương mặt say ngủ của Yến Hạc Thanh, Lục Lẫm yên lặng ngắm cậu thật lâu rồi mới ôm chặt người vào ngực, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Buổi sáng ăn điểm tâm xong, Lục Lẫm lái xe đưa Yến Hạc Thanh đi thi.

Cuối học kỳ sân trường vắng vẻ yên tĩnh, trong lúc Yến Hạc Thanh thi, Lục Lẫm ở ngoài chờ cậu.

Làm bài xong Yến Hạc Thanh nhìn ra cửa sổ, cây xanh tầng tầng lớp lớp, không thấy được Lục Lẫm.

Nhưng cậu biết anh đang ở đó.

Hai ngày thi đại học, ngoài trường thi đông nghịt phụ huynh chờ con mình, nhưng đó là chuyện tháng Sáu năm ngoái rồi.

Năm nay đã có người chờ cậu ngoài trường thi.

Yến Hạc Thanh thu mắt lại rồi cúi đầu dò kỹ bài làm.

Mấy ngày tiếp theo, Yến Hạc Thanh tập trung thi cử, thi xong môn cuối cùng, cậu nộp bài sớm.

Vừa gặp Lục Lẫm thì điện thoại reo lên.

Là mẹ Lâm.

Nghe giọng bà có vẻ đã bình tâm hơn, \”Hạc Thanh, dì sắp lên máy bay rồi.\”

Yến Hạc Thanh nhíu mày, \”Dì đi đâu vậy ạ?\”

\”Thụy Sĩ.\” Mẹ Lâm cười, \”Phong Dật chọn đấy, nó nói chỗ đó non xanh nước biếc, còn yên tĩnh nữa, ở hai ba năm tự khắc sẽ hết bệnh thôi.\”

\”Mấy giờ máy bay cất cánh ạ?\”

\”Dì đang lên máy bay đây, cháu không cần tới đâu.\” Mẹ Lâm cố tình chọn thời gian này, bà dừng lại mấy giây rồi nói, \”Nó vẫn còn trốn trong nhà cây. Giờ ở nhà chỉ còn Phong Huyền, tính nó điềm đạm, làm việc cũng đáng tin cậy, chuyện sau này nó sẽ xử lý ổn thỏa. Mấy ngày qua dì thực sự có lỗi với cháu nhiều lắm, cũng cảm ơn cháu nhé.\”

Trong ống nghe vang lên tiếng chào hỏi của tiếp viên hàng không, mẹ Lâm cười, \”Tạm biệt Hạc Thanh, lần sau gặp lại hy vọng cháu sẽ thật sự vui vẻ.\”

Mẹ Lâm cúp máy, Yến Hạc Thanh cất điện thoại, chưa kịp nghĩ gì thì đã bị Lục Lẫm cắt ngang.

\”Thi xong rồi, tối nay đi câu cá dã ngoại cho thư giãn nhé?\”

Vẫn là chỗ lần trước, họ cố ý không ăn cơm, Lục Lẫm đem theo lều vải và dụng cụ dã ngoại, định câu được cá sẽ nấu canh rồi nướng lên để ăn tối.

Kết quả hôm nay hai người đều xôi hỏng bỏng không, gần chín giờ, rốt cuộc Yến Hạc Thanh cũng câu được một con cá lóc bông khoảng hai ba ký.

Lục Lẫm cười khẽ một tiếng rồi thả cần câu xuống, \”Anh đi nấu cơm đây.\”

Trước khi đi còn vò tóc Yến Hạc Thanh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.