BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc
Nhân vật chính: Yến Hạc Thanh x Lục Lẫm (Thanh lãnh quyến rũ đại mỹ nhân thụ x Trai già cấm dục bá tổng công)
Tag: Hào môn thế gia, xuyên thư, sảng văn, báo thù ngược tra
#hiệnđại
#hiệnđạiđôthị
#hàomôn
#ngượctra
#niênthượng
#sảngvăn
#sủngvăn
#đammỹ
Nụ hôn này cũng không kéo dài quá lâu.
Lục Lẫm buông Yến Hạc Thanh ra, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cậu, \”Ký \”hợp đồng\” với anh đi, không cho đổi ý.\”
Đây là lần duy nhất anh tỏ ra cương quyết với Yến Hạc Thanh.
Yến Hạc Thanh cười, \”Em đã quyết định ký \”hợp đồng\” thì sẽ không đổi ý đâu.\”
Tương lai vô định không còn quan trọng nữa.
Cậu sẽ sống tiếp.
Cậu nhất định sẽ để mình sống tiếp.
Ánh mắt cậu trong veo, \”Cuối tháng hãy cho người khác biết nhé.\”
Cậu vẫn còn một chuyện phải làm.
\”Hợp đồng này em là bên A, em làm chủ mà.\” Lục Lẫm ôm trọn Yến Hạc Thanh vào lòng.
Cuối cùng hai người chọn sáu bộ chăn ga gối đệm, kể cả bộ màu đỏ kia.
Ra khỏi cửa hàng, nhìn quanh không thấy bóng dáng Lâm Phong Trí đâu.
Yến Hạc Thanh biết y đi rồi.
Lục Lẫm vừa hôn cậu thì Lâm Phong Trí đã chịu không nổi bỏ chạy.
Khoảng cách khá xa nên Lâm Phong Trí không nghe được họ nói gì, nụ hôn của Lục Lẫm nằm ngoài kế hoạch nhưng lại đem đến hiệu quả nhanh chóng.
Yến Hạc Thanh cũng chẳng băn khoăn liệu Lục Lẫm có phát hiện Lâm Phong Trí bám đuôi hay không.
Lâm Phong Trí không hề ngụy trang nên muốn nhận ra y rất dễ dàng.
Hai tay xách túi giấy, Yến Hạc Thanh chuyển hết sang một tay rồi lấy điện thoại ra xem thời gian, đã sắp đến giờ ăn trưa, cậu cất điện thoại vào rồi nói: \”Đi ăn thôi, hôm nay em đãi, anh chọn quán đi.\”
Lục Lẫm đã thấy hết cảnh lúc nãy, nhà hàng ở tầng trên cùng, anh chọn quán ăn Giang Nam, gọi vài món cho bữa trưa.
Kế hoạch chiều nay là đến nhà cũ của ông bà ngoại Lục Lẫm, quản gia ở đó nói trời không mưa, mận đường hết sức tươi tốt, vừa to vừa ngọt, giờ là thời điểm thích hợp nhất để hái.
Lục Lẫm chưa dẫn Yến Hạc Thanh về nhà ngay mà đến một cửa hàng đồng hồ.
Cửa hàng không rộng lắm, trang trí cũng chẳng mấy bắt mắt nhưng giá đều từ sáu con số trở lên.
Hai người vào tiệm, nhân viên lập tức đóng cửa rồi treo bảng tạm nghỉ.
Lục Lẫm nắm cổ tay Yến Hạc Thanh.
Cổ tay trắng nõn mịn màng khác hẳn với lòng bàn tay, sau khi dưỡng mấy tháng, vết chai sần trên đầu ngón tay Yến Hạc Thanh đã mờ đi nhiều, nhưng dạo này cậu thường xuyên làm thí nghiệm nên lại có thêm mấy vết mới, thực sự không thể xem là một đôi tay thanh tú.
Nhưng vô cùng xinh đẹp.
Lục Lẫm nắm vai Yến Hạc Thanh ấn cậu ngồi xuống ghế rồi nhìn vào tủ đồng hồ, \”Chọn một cái đi. Lần đầu nhìn thấy tay em, anh đã muốn đeo lên thứ gì đó rồi.\”
Yến Hạc Thanh giơ tay lên, ánh đèn trong tiệm sáng trưng, vòng tay hồng đậu tỏa sáng lấp lánh, \”Có rồi mà.\”
\”Chưa đủ.\” Lục Lẫm cười khẽ, \”Còn thiếu hai thứ nữa.\”