[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi – 095 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi - 095

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc
Nhân vật chính: Yến Hạc Thanh x Lục Lẫm (Thanh lãnh quyến rũ đại mỹ nhân thụ x Trai già cấm dục bá tổng công)
Tag: Hào môn thế gia, xuyên thư, sảng văn, báo thù ngược tra

#hiệnđại
#hiệnđạiđôthị
#hàomôn
#ngượctra
#niênthượng
#sảngvăn
#sủngvăn
#đammỹ

Yến Hạc Thanh dừng lại một giây rồi đổi ý, \”Thôi để em đến nhà anh.\”

Cất điện thoại, Yến Hạc Thanh tới ven đường vẫy một chiếc taxi.

Cùng lúc đó, một chiếc xe bình thường từ từ chạy đến trước mặt Lục Lẫm, anh lên xe, vẫn không xa không gần đi theo taxi.

Đến căn penthouse của Lục Lẫm, Yến Hạc Thanh không nhập mật khẩu mà yên lặng chờ ở sảnh thang máy, tựa như đang suy nghĩ gì đó.

Chưa được bao lâu thì sau lưng có tiếng bước chân đi vào.

\”Sao không lên?\”

Yến Hạc Thanh quay đầu, Lục Lẫm mặc vest phẳng phiu, âu phục của anh luôn sạch sẽ, không có lấy một nếp nhăn, tay trái xách túi giấy kraft.

\”Còn anh, sao lại đi sau em?\” Đôi mắt Yến Hạc Thanh phủ một làn sương mờ.

Lục Lẫm vươn tay qua người Yến Hạc Thanh ấn nút thang máy, tay kia giơ túi giấy lên, \”Mua khoai lang.\”

Cả một túi to.

Cửa thang máy mở ra, anh kéo Yến Hạc Thanh vào, \”Uống rượu à?\”

Yến Hạc Thanh bình tĩnh nhìn anh, cửa thang máy đóng lại, cậu mới dời mắt đi rồi khẽ gật đầu, \”Uống tám ly ạ.\”

Thang máy chầm chậm lên cao, Lục Lẫm nắm tay cậu chặt hơn, \”Muốn uống nữa không? Ở nhà có đấy.\”

Yến Hạc Thanh gật đầu rồi lại lắc đầu, đến khi cửa thang máy mở ra mới nói: \”Chỉ muốn ăn khoai nướng thôi.\”

Vào nhà Lục Lẫm cởi áo khoác rồi vào bếp.

Lục Lẫm mua loại củ nhỏ, khoai đỏ au, trước kia chỉ rửa sạch rồi bỏ vào lò nướng nhưng hôm nay Yến Hạc Thanh uống chút rượu nên anh muốn nướng mềm hơn, ngâm nước muối một lát, luộc thêm mấy phút rồi mới bỏ vào lò nướng đã làm nóng sẵn.

Chỉnh thời gian xong, Lục Lẫm vừa định quay lại thì bị ôm chầm từ phía sau.

Tay áo sơmi trắng bị kéo lên, lộ ra vòng tay hồng đậu của Yến Hạc Thanh.

Yến Hạc Thanh vùi cả khuôn mặt vào lưng Lục Lẫm, không nói một lời, trước bồn rửa là một tấm kính lớn trong suốt, có thể thấy rõ ánh đèn rực rỡ bên kia sông.

Lục Lẫm quay người lại ôm ghì Yến Hạc Thanh vào lòng, \”Mệt thì ngủ trước đi, khoai chín anh gọi em.\”

Yến Hạc Thanh lắc đầu trong ngực anh, cánh tay ôm anh chặt hơn một chút.

Bỗng nhiên Lục Lẫm bật cười rồi cúi đầu hôn phớt qua đỉnh đầu mềm mại, \”Anh bắt đầu chờ mong mỗi ngày em đều say rồi đấy.\”

Lúc này Yến Hạc Thanh mới ngẩng đầu lên, đáy mắt tĩnh lặng phản chiếu khuôn mặt Lục Lẫm, \”Em đâu có say.\”

\”Anh say.\” Lục Lẫm cúi đầu chặn lại đôi môi thoang thoảng mùi rượu kia.

Nụ hôn lần này không hề mãnh liệt mà giống như mưa phùn đầu xuân, rất nhẹ, rất triền miên, Lục Lẫm ôm eo Yến Hạc Thanh rồi quay người bế cậu lên bồn rửa.

Lưng Yến Hạc Thanh dựa vào kính, hai tay tự nhiên vòng qua cổ Lục Lẫm, anh cúi người tới trước, dịu dàng say đắm hôn cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.