BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc
Nhân vật chính: Yến Hạc Thanh x Lục Lẫm (Thanh lãnh quyến rũ đại mỹ nhân thụ x Trai già cấm dục bá tổng công)
Tag: Hào môn thế gia, xuyên thư, sảng văn, báo thù ngược tra
#hiệnđại
#hiệnđạiđôthị
#hàomôn
#ngượctra
#niênthượng
#sảngvăn
#sủngvăn
#đammỹ
Mi mắt Yến Hạc Thanh chớp nhẹ, dựa vào lưng Lục Lẫm.
Cũng như lần trước ở Hoài Sơn, lưng Lục Lẫm rất có cảm giác an toàn.
Trên cầu thang gắn đèn công suất thấp, chẳng ai lên tiếng, chỉ có tiếng bước chân đều đều.
Xuống hai tầng lầu đến bãi đỗ xe, Lục Lẫm muốn thả Yến Hạc Thanh xuống thì phát hiện cậu đã ngủ thiếp đi.
Khuôn mặt thon gầy vùi một nửa vào lưng anh, ngủ rất yên tĩnh, chắc hôm nay cậu đã mệt lắm rồi.
Gương mặt sắc bén của Lục Lẫm vào thời khắc này dịu dàng chưa từng thấy, anh không mở cửa xe mà đổi hướng, cõng Yến Hạc Thanh chậm rãi đi về nhà.
Gần mười một giờ, trên đường vắng tanh, thỉnh thoảng mới có ánh đèn xe nhấp nháy, gió đêm lạnh lẽo, trong không khí thoang thoảng hương hoa không biết tên.
Lần đầu tiên Lục Lẫm mong đường không có điểm cuối, chỉ muốn cõng Yến Hạc Thanh đi mãi như thế này.
Đường không có điểm cuối nhưng nhà thì có, rạng sáng về tới phòng thuê của Yến Hạc Thanh.
Chung cư đã chìm vào giấc ngủ, thậm chí đèn cảm ứng hành lang cũng không sáng lên, mượn ánh sáng mờ nhạt bên ngoài, Lục Lẫm dừng lại trước cửa sắt cũ kỹ.
Đoán chìa khóa nằm trong túi Yến Hạc Thanh, vừa định đưa tay ra thì Yến Hạc Thanh đã tỉnh từ lúc nào, lấy chìa khóa cắm vào ổ rồi vặn nhẹ, cửa lập tức mở ra.
Lục Lẫm không thả Yến Hạc Thanh xuống mà cõng vào nhà mới thả.
Yến Hạc Thanh bật đèn, căn hộ nhỏ trong nháy mắt sáng trưng, Lục Lẫm không cởi giày mà xoa đầu cậu, \”Ngủ sớm đi, nhớ bôi thuốc nhé.\” Sau đó định đi.
Yến Hạc Thanh nhìn anh, \”Anh ở lại cũng được mà.\”
Nói xong Yến Hạc Thanh mới phát hiện câu này có nghĩa khác.
Người yêu trưởng thành ở lại không chỉ là nghĩa đen.
Mắt cậu hơi lấp lóe.
Sau lúc bất ngờ, Lục Lẫm ôm Yến Hạc Thanh rồi cúi đầu hôn lên mắt cậu một cái.
\”Để lần sau nhé, anh còn có việc. Mai anh lại tới.\”
Sau đó buông tay rời đi.
Lần này đèn cảm ứng hành lang sáng lên, đến khi tiếng bước chân biến mất thì đèn cảm ứng mới lần lượt tắt đi, Yến Hạc Thanh đóng cửa lại.
Đứng sát tường 15 phút, Yến Hạc Thanh cho tâm trí mình nghỉ ngơi, hiếm lắm mới có một lần không nghĩ gì cả.
Đứng xong cậu vào phòng vệ sinh tắm rửa, tắm xong lau người, nhìn vào gương mới phát hiện vai phải đúng là bầm tím.
Thật ra cũng không đau, hoặc là Yến Hạc Thanh không cảm thấy đau, vết thương nhỏ này đối với cậu chẳng đáng là gì cả.
Một lát sau, Yến Hạc Thanh mở ngăn kéo trong phòng tắm, tìm được một lọ dầu cù là.
Là dầu cù là Phoyok mà Lục Lẫm cho cậu, còn lại một lọ nhỏ.