[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi – 080 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi - 080

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc
Nhân vật chính: Yến Hạc Thanh x Lục Lẫm (Thanh lãnh quyến rũ đại mỹ nhân thụ x Trai già cấm dục bá tổng công)
Tag: Hào môn thế gia, xuyên thư, sảng văn, báo thù ngược tra

#hiệnđại
#hiệnđạiđôthị
#hàomôn
#ngượctra
#niênthượng
#sảngvăn
#sủngvăn
#đammỹ

Tiếng thảo luận của các bạn học nam trước đó hiện lên trong đầu Yến Hạc Thanh.

Cậu không rành nhãn hiệu xe, nhưng có lẽ chiếc xe màu đen bên cạnh Lục Lẫm chính là siêu xe khiến mọi nam sinh trầm trồ thán phục.

Yến Hạc Thanh đã từng nghe rất nhiều lời độc ác, cậu lập tức đoán ra lý do tại sao Lục Lẫm đến Hoài Sơn đón mình nhưng chỉ âm thầm đi theo xe buýt.

Tin đồn.

Nếu cậu bước lên siêu xe của Lục Lẫm ngay trước mắt mọi người, dù trường học có kín kẽ đến đâu thì ở một góc nào đó cậu cũng sẽ biến thành tâm điểm bàn tán của người khác.

Yến Hạc Thanh đứng yên nhìn Lục Lẫm.

Khoảng cách không xa mà chỉ cách một con đường, mùa xuân trời lâu tối nhưng đèn đường đã lần lượt sáng lên, dòng xe cộ lướt qua, Lục Lẫm lúc ẩn lúc hiện như hình ảnh bị lỗi.

Nhưng từ đầu đến cuối anh vẫn ở đó.

Trong điện thoại, giọng Lục Lẫm đồng thời vang lên, \”Đang nhìn gì thế?\”

Yến Hạc Thanh mở miệng, \”Anh.\”

Câu trả lời của Yến Hạc Thanh làm Lục Lẫm hết sức bất ngờ, yên tĩnh một hai giây, sau đó giọng nói trầm thấp xen lẫn tiếng còi xe vang lên, \”Đến gần nhìn đi em.\”

Rốt cuộc Yến Hạc Thanh nhấc chân xách hành lý đi về phía Lục Lẫm, đến ven đường thì hết đèn đỏ, xe cộ qua lại tấp nập, con đường không rộng lắm trở nên đông đúc.

Yến Hạc Thanh tạm thời bị chặn lại, cậu cất điện thoại đi, một phút sau dòng xe cộ mới kết thúc, con đường trở lại yên tĩnh.

Cậu đi qua vạch kẻ rồi dừng lại trước mặt Lục Lẫm, ngoan ngoãn đến gần nhìn anh.

Mấy ngày không gặp, dường như chẳng có gì khác biệt, lại giống như chỗ nào cũng khác.

Trên lối đi bộ thỉnh thoảng có người băng qua đường, Lục Lẫm mở cửa ghế phụ, \”Nhìn xong chưa? Về nhà thôi.\”

Lâu lắm rồi chưa nghe hai chữ \”về nhà\” nên Yến Hạc Thanh thất thần mấy giây, sau đó gật đầu lên xe.

Đóng cửa xe, Lục Lẫm trở về ghế lái cài dây an toàn, lúc này mới cầm tay trái của Yến Hạc Thanh nắm chặt, cậu ngạc nhiên quay sang nhìn anh, trong mắt lộ ra vẻ thắc mắc.

\”Lại gầy đi rồi.\” Lục Lẫm điềm nhiên buông tay cậu rồi lái xe ra khỏi chỗ đậu tạm thời, \”Về nhà ăn bù lại nhé.\”

Trên núi ăn không ngon là chuyện bình thường, Yến Hạc Thanh cũng cảm nhận được rõ ràng mình bị sụt cân, cậu thu mắt lại, đây là lần thứ hai Lục Lẫm nói về nhà, cậu không hỏi anh là nhà nào, cũng chẳng sợ về nhà họ Lục.

Lục Lẫm trở về căn penthouse kia.

Yến Hạc Thanh để ba lô và túi hành lý cạnh cửa, Lục Lẫm liếc thấy nhưng không nói gì mà lấy ra một đôi dép đi trong nhà màu vàng nhạt, sau đó anh thay dép rồi cởi áo khoác, xắn tay áo sơmi đi vào bếp, \”Trên bàn trà có đồ ăn vặt đấy, em đói thì ăn lót dạ trước đi, để anh vào nấu cơm.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.