[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi – 055 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi - 055

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc
Nhân vật chính: Yến Hạc Thanh x Lục Lẫm (Thanh lãnh quyến rũ đại mỹ nhân thụ x Trai già cấm dục bá tổng công)
Tag: Hào môn thế gia, xuyên thư, sảng văn, báo thù ngược tra

#hiệnđại
#hiệnđạiđôthị
#hàomôn
#ngượctra
#niênthượng
#sảngvăn
#sủngvăn
#đammỹ

  [ Anh có nhận lời anh ta không?]

   Yến Hạc Thanh nhìn chằm chằm mấy chữ này, đột nhiên cảm thấy buồn nôn.

   Không phải buồn nôn sinh lý mà vì nỗi ghê tởm từ tận đáy lòng, sâu trong linh hồn.

   Cậu tắt màn hình rồi ngước mắt nhìn về phía trước.

   Lục Lẫm xách đồ bỏ vào cốp sau.

   Cách đó không xa, ánh nắng tinh mơ chiếu vào người anh khiến hình dáng hơi mơ hồ.

   Yến Hạc Thanh cứ thế lẳng lặng đứng thật lâu, đến khi Lục Lẫm đóng lại cốp sau, cậu mới đi tới, rũ mắt hỏi, \”Anh có cần về gấp không?\”

   Lục Lẫm hỏi: \”Muốn câu tiếp à?\”

   Yến Hạc Thanh lắc đầu, \”Tôi buồn ngủ rồi, ngủ một lát rồi về được không?\”

   Cảm giác buồn nôn mãnh liệt vẫn đang dâng lên, giờ cậu buồn ngủ rã rời, lát nữa lên xe nhất định sẽ thiếp đi.

   Khóe môi Lục Lẫm cong lên, \”Cậu tưởng tôi là Arno Stark đấy à?\”

   Trong mắt Yến Hạc Thanh lộ ra vẻ mờ mịt.

   Tim Lục Lẫm chợt hẫng đi một nhịp.

   Sương sớm bảng lảng bao phủ mặt hồ, giọng anh như tan vào làn sương kia, vừa mờ ảo vừa trầm thấp dịu dàng.

  \”Là nhân vật truyện tranh, vừa sinh ra đã mang gen bệnh, phải sống nhờ máy móc thiết bị, không thể làm chủ hành động của mình.\”

  \”Nhưng đồng thời anh ta cũng là thiên tài siêu việt, tự lập trình lại các tế bào và khôi phục hoạt động thể chất của mình, vĩnh viễn không cần ngủ.\”

   Lục Lẫm xoa thái dương, \”Tôi là người bình thường, phải ngủ bù một giấc mới lái xe được.\”

   Yến Hạc Thanh chợt nói: \”Anh đâu phải người bình thường.\”

   Lục Lẫm nhìn cậu.

   Ánh mắt Yến Hạc Thanh trong veo, ý cười dần nở rộ trên khóe môi, \”Anh là người cuồng việc mà, Tết cũng không chịu nghỉ nữa.\”

  \”Tôi đâu phải người cuồng việc, chỉ là có hứng thú với công việc thôi.\” Lục Lẫm nhìn cậu thật sâu rồi quay người mở cửa ghế sau ra, \”Đối với chuyện khác cũng vậy.\”

   Chuyện khác là gì thì anh không nói, Yến Hạc Thanh cũng không hỏi.

   Lục Lẫm buông tay ra, \”Cậu ngủ phía sau đi.\” Anh đi mấy bước tới mở cửa ghế lái rồi ngồi vào.

   Yến Hạc Thanh khom người lên xe, ghế sau vô cùng rộng rãi, đủ cho một người đàn ông trưởng thành nằm thẳng, có hai chiếc gối dựa dệt nổi màu đen.

   Lục Lẫm ngồi phía trước đang cởi áo khoác, tiếng vải sột soạt, anh không quay đầu lại, giọng nói quanh quẩn trong xe, \”Nhớ cởi giày ra nhé, nếu không ngủ dậy sẽ bị phù chân đấy.\”

   Yến Hạc Thanh cúi đầu, cậu mang ủng ngắn.

   Cởi áo khoác ra, Yến Hạc Thanh lại cởi giày để vào góc, lấy ra một cái gối rồi nằm nghiêng, lấy áo đắp lên mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.