[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi – 042 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi - 042

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc
Nhân vật chính: Yến Hạc Thanh x Lục Lẫm (Thanh lãnh quyến rũ đại mỹ nhân thụ x Trai già cấm dục bá tổng công)
Tag: Hào môn thế gia, xuyên thư, sảng văn, báo thù ngược tra

#hiệnđại
#hiệnđạiđôthị
#hàomôn
#ngượctra
#niênthượng
#sảngvăn
#sủngvăn
#đammỹ

   Lâm Phong Trí lập tức nguôi giận.

   Dầu gội!

   Y nhanh chóng ấn mở Wechat.

   Trong ảnh là một cái chai màu trắng cực kỳ đơn giản.

   Lâm Phong Trí mở ảnh ra, ngón cái và ngón trỏ phóng to ảnh lên rồi nhìn tới nhìn lui.

  ???

   Cái gì cũng không có!

   Y lập tức gọi cho Yến Hạc Thanh.

   Yến Hạc Thanh vừa lau dọn phòng bếp sạch sẽ, cậu làm mấy món ăn, Lục Lẫm không về nên cậu ăn hết một mình.

   Ra khỏi bếp, cậu vào phòng tắm chụp ảnh chai dầu gội.

   Không có logo.

   Cậu đã biết từ lâu.

   Yến Hạc Thanh ấn nút nhận cuộc gọi.

  \”Anh gửi hình gì vậy, dầu gội đấy à?\” Vừa kết nối Lâm Phong Trí vội vã hỏi ngay.

  \”Ừ.\” Yến Hạc Thanh đặt chai dầu gội về chỗ cũ.

  \”Gì vậy trời……\” Lâm Phong Trí càu nhàu, \”Xé nhãn rồi hả?\” Y vẫn chưa chịu thua,\”Vậy anh hỏi bạn anh xem.\”

   Yến Hạc Thanh ra khỏi phòng tắm rồi đi vào phòng dành cho khách, \”Không tiện hỏi.\”

  \”Không biết đâu! Hỏi đại đi mà.\” Lâm Phong Trí hết sức nóng lòng, y tìm lâu như vậy, khó khăn lắm mới tìm được nhãn hiệu Lục Lẫm dùng, y cũng phải dùng mới được!

   Đóng cửa lại, Yến Hạc Thanh hờ hững nói: \”Với anh không phải hỏi đại là xong đâu.\”

   Lúc này Lâm Phong Trí mới nhận ra Yến Hạc Thanh đang từ chối, y lập tức giận dỗi, hỏi tên dầu gội có gì khó đâu, rõ ràng là không muốn giúp y, không giúp thì thôi, giờ y đã biết là dầu gội rồi, y sẽ tự tìm!

  \”Cúp đây.\” Y hậm hực cúp máy.

   Yến Hạc Thanh cũng chẳng thèm để ý, cậu để điện thoại xuống rồi tới cạnh giường vén chăn lên, cầm quyển sách mới mua hôm nay dựa vào thành giường đọc.

   Thời gian dần trôi, đã sắp 12 giờ mà ngoài cửa vẫn im ắng.

   Đêm nay Lục Lẫm không về.

   Có lẽ trong thời gian cậu ở đây Lục Lẫm cũng sẽ không về.

   Yến Hạc Thanh nhớ lại lời Lục Lẫm nói sáng nay.

  \”Tôi ít về đây lắm.\”

   Có lẽ là nói thật.

   Sẽ không vì cậu mà thay đổi.

   Yến Hạc Thanh khép sách lại rồi đặt nhẹ lên tủ đầu giường, sau đó chui vào chăn, tắt đèn đi ngủ.

   Khu thương mại ở trung tâm thành phố, ánh đèn dần tắt, trên tầng cao nhất của trụ sở Lục thị, phòng chủ tịch sáng lờ mờ, chỉ có một đốm sáng lập lòe trong bóng tối.

   Giữa ngón tay Lục Lẫm kẹp một điếu thuốc.

   Những vật dụng hàng ngày của anh do bộ phận nghiên cứu sáng chế thuộc Lục thị sản xuất riêng, chỉ mình anh sử dụng chứ chưa bao giờ bán ra thị trường.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.