[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi – 020 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi - 020

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc
Nhân vật chính: Yến Hạc Thanh x Lục Lẫm (Thanh lãnh quyến rũ đại mỹ nhân thụ x Trai già cấm dục bá tổng công)
Tag: Hào môn thế gia, xuyên thư, sảng văn, báo thù ngược tra

#hiệnđại
#hiệnđạiđôthị
#hàomôn
#ngượctra
#niênthượng
#sảngvăn
#sủngvăn
#đammỹ

   Cửa thang máy đóng lại rồi hạ xuống lần nữa.

   Chỗ Lục Lẫm đứng không ai dám chen nên tạo thành một thế giới thu nhỏ, mọi người dồn hết về phía Trương Thanh.

   Trương Thanh buộc lòng phải nhích sang chỗ Yến Hạc Thanh, lấn cậu sang bên cạnh, bả vai thỉnh thoảng sượt qua cánh tay Lục Lẫm.

   Vẻ mặt Yến Hạc Thanh chẳng chút thay đổi, hơi bất ngờ vì gặp được Lục Lẫm sớm vậy.

   Ting.

   Lúc này thang máy xuống đến tầng 55, cửa mở ra, nhân viên Lục thị như ong vỡ tổ ùa ra ngoài, xếp thành hai hàng chờ Lục Lẫm.

   Lục Lẫm không nhìn Yến Hạc Thanh mà đi thẳng ra thang máy.

   Chờ cửa đóng lại, Trương Thanh mới thở phào một hơi, \”Người lúc nãy chắc giữ chức cao lắm nhỉ! Nhìn ánh mắt đáng sợ muốn chết, anh ta liếc tôi một cái làm tôi bủn rủn tay chân luôn……\”

   Yến Hạc Thanh không trả lời.

   Về tiệm cà phê chưa bao lâu thì hết giờ làm, tiệm không bán bánh để qua đêm, nhân viên có thể mua bánh còn dư trong ngày với giá 50%.

   Yến Hạc Thanh mua ba cái donut và một phần bánh kem mini.

   Bánh kem được đóng hộp riêng.

   Thay áo xong, Yến Hạc Thanh xách đồ ra khỏi tiệm.

   Mới năm giờ chiều mà trời đã tối thui, đèn đường sáng rực, tuyết lớn bay lượn, mặt đất vô cùng ẩm ướt.

   Hôm nay có tuyết ướt, vừa rơi xuống đã tan ra ngay, Yến Hạc Thanh bật dù lên, không ra tàu điện ngầm mà đến Lục thị bên cạnh.

   Tới cao ốc Lục thị, cậu dừng lại trước cửa xoay, cất dù đi rồi yên lặng chờ đợi.

   Giờ tan tầm người ra vào không ngớt, sau đó dần thưa hẳn đi.

   Thời gian trôi qua dài dằng dặc, một thang máy lại hạ xuống, cửa mở, Lục Lẫm bước ra ngoài.

   Đồng thời Yến Hạc Thanh nhìn thấy một chiếc Maybach chậm rãi lái tới dừng trước cửa chính.

   Yến Hạc Thanh hơi nghiêng người, qua cửa xoay bằng kính mơ hồ thấy được bóng dáng Lục Lẫm.

   Yến Hạc Thanh đi tới, đợi Lục Lẫm ra thì chủ động lên tiếng.

  \”Lục tiên sinh.\”

   Lục Lẫm đã sớm phát hiện Yến Hạc Thanh, anh dừng lại, ánh mắt rơi vào gương mặt cậu.

   Yến Hạc Thanh đưa bánh kem tới, \”Lần trước ở bệnh viện chưa kịp cảm ơn, không ngờ lại gặp nhau ở đây, bánh kem này có hương vị khá ngon, cảm ơn ngài lần trước đã cứu tôi.\”

   Lục Lẫm không nhận. \”Tôi nhớ tình hình tài chính của cậu không tốt lắm mà.\”

   Yến Hạc Thanh khẽ mỉm cười, \”Mời một cái bánh kem thì không thành vấn đề.\” Cậu nói thêm, \”Hơn nữa bánh này chỉ bán nửa giá thôi, đương nhiên nó vẫn còn mới lắm nên ngài đừng lo.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.