Quý Úc Trình và Ninh Tuy đều tưởng Kha Hách sẽ bỏ cuộc, ai ngờ hôm sau Ninh Tuy vừa xách ba lô đến ký túc xá thì thấy Kha Hách cầm bình giữ nhiệt ngồi dựa vào tường bên ngoài phòng 402.
Thấy Ninh Tuy tới, hắn vội vã đứng dậy: \”Anh thuê phòng ở ngoài trường, có nấu ít canh gà, đang mùa đông lạnh có thể dưỡng dạ dày đấy.\”
Nói xong hắn mở nắp bình giữ nhiệt, mùi canh gà thơm lừng lập tức bay ra.
Ninh Tuy nhất thời không biết phải nói gì.
\”Xin lỗi, em không uống đâu, anh đem về đi.\”
Thấy Kha Hách còn định nói tiếp, Ninh Tuy đau đầu mở cửa phòng đi vào rồi cấp tốc đóng lại.
Kha Hách hơi thất vọng nhưng đây cũng nằm trong dự đoán của hắn.
Ninh Tuy nhìn thì ôn hòa dễ gần nhưng thật ra ngoài nóng trong lạnh.
Bạn cùng phòng chờ hắn ở hành lang bên kia, thấy hắn cầm bình giữ nhiệt còn nguyên vẹn thì lắc đầu: \”Không theo nổi đâu, nếu theo được thì từ năm nhất đã thành công rồi, tớ thấy Ninh Tuy chính là thích người giàu……\”
\”Còn nói vậy nữa thì nghỉ chơi đi.\” Kha Hách nhíu mày: \”Mới ngày đầu tiên của chiến dịch theo đuổi thôi, gấp cái gì.\”
Còn có chiến dịch theo đuổi nữa à?
Chẳng lẽ hắn vẫn định bám tiếp sao?
Quý Úc Trình sầm mặt liếc nhìn mức pin trên góc phải, 29%.
009 có thể cảm nhận được Quý Úc Trình đang bất an bực bội, mặc dù ký chủ luôn nói vợ mình lo được lo mất nhưng chính anh mới là người thường xuyên thấp thỏm tự ti! Làm người thực vật hôn mê hai năm thì lấy gì đấu với người sống chứ? Ngay cả đem bình giữ nhiệt đựng canh gà cũng chẳng làm được nữa.
Nhận ra khí áp trên người Quý Úc Trình càng lúc càng thấp, 009 chịu hết nổi nên buột miệng nói: \”Ký chủ, hay là anh đấm hắn thêm một cú nữa đi?\”
Nếu thực sự không được thì giải quyết bằng vũ lực, đánh cho tên này khóc mới thôi.
\”Lúc nãy cũng xem như hắn nói tiếng người.\” Quý Úc Trình lạnh lùng nói.
Nể tình thằng nhóc này bênh vực cậu vợ nhỏ trước mặt bạn mình nên lần này sẽ không đánh hắn.
Dù vậy tâm trạng Quý Úc Trình vẫn còn nặng nề phiền muộn.
Đồng thời còn nảy sinh một nỗi ghen tị khó tả, khi anh thấp thỏm rụt rè chào vợ mình lần đầu tiên thì những người khác lại quang minh chính đại theo đuổi cậu, bày tỏ tình cảm chẳng chút e dè.
Còn anh vẫn là người thực vật nằm trên giường, mọi thứ chỉ có thể dựa vào cậu vợ nhỏ và quản gia hỗ trợ, nói dễ nghe là người thực vật, nói khó nghe chính là dở chết dở sống.
Quý đại thiếu gia phong độ ngày xưa chưa từng nếm trải cảm giác bị giật đồ ngay trước mặt như vậy, quả thực là tức nghiến răng nghiến lợi.
Hơn nữa anh và 009 luôn hy vọng khi mức pin đạt 100% sẽ có thể tỉnh lại, nhưng đây chỉ là suy đoán của anh và 009 mà thôi, rốt cuộc có tỉnh lại được hay không vẫn còn là ẩn số.