[Hoàn][Đm] Sau Khi Gả Thay Tôi Cười Gần Chết – Chương 27 (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Sau Khi Gả Thay Tôi Cười Gần Chết - Chương 27 (2)

Bên này, mặc dù hệ thống nhỏ cà lăm không trả lời nhưng nỗi phấn khích tràn ngập cõi lòng Ninh Tuy vẫn chẳng vơi đi chút nào.

Cậu cảm thấy rất thú vị, cứ như quen biết một người bạn mới vậy.

Cũng không phải Tào Nặc và Phương Đại Thành không tốt, chỉ là so với những ân tình vãng lai trong hiện thực thì giao tiếp với hệ thống hình như càng đơn giản và trực tiếp hơn.

Huống chi hệ thống nhỏ kia rất đáng yêu, còn hơi nhút nhát làm Ninh Tuy liên tưởng đến thân thể như hoa trinh nữ của ông xã thực vật, khi đụng một cái, ngoài mặt vẫn điềm tĩnh nhưng bên trong đã co quắp.

Nhớ đến ông xã thực vật, Ninh Tuy vội vàng thu dọn rương đạo cụ dưới chân rồi xách ba lô định về nhà sớm.

Trường học đã hạn chế nhưng tài xế nhà họ Quý vẫn lái xe vào đây chờ cậu ngoài dãy lầu.

Ninh Tuy mở cửa lên xe rồi hỏi: \”Sao hôm nay lại tới đây?\”

Mặc dù ông nội có cho cậu xe riêng nhưng cậu rất ít khi sử dụng, vẫn thích đón taxi hơn.

Dù sao bắt tài xế ở ngoài trường chờ mình cũng quá đỏng đảnh, quá lãng phí thời gian của người ta.

\”Quản gia nói hôm nay nhiệt độ hạ thấp, trời lạnh nên bảo tôi tới đón ngài.\” Tài xế kính cẩn đáp.

Trong lòng Ninh Tuy nhất thời ấm áp, ở chung hai tháng, xem ra quản gia cũng có chút tình cảm với cậu.

Tài xế nói tiếp: \”…… Còn nhắc ngài đừng quên về sớm tắm cho đại thiếu gia nữa.\”

Ninh Tuy: \”……\”

Giờ cậu mới phát hiện trong mắt quản gia, mình chính là một công cụ tắm rửa!

Xe lái ra cổng trường, Lâm Mãn nhắn tin tới: \”Ngày kia có buổi đấu giá bảo vật, đi không Tiểu Ninh?\”

Ninh Tuy không muốn tham gia bất kỳ hoạt động liên quan nào là có lý do, 001 đã giúp cậu xử lý tài sản thành di sản thừa kế của bác gái ở nước ngoài, còn giúp cậu tạo ra thân phận Phương Vĩ nữa, tốn rất nhiều công sức.

Càng ít người biết thân phận thừa kế di sản của cậu thì 001 càng đỡ phải xử lý.

Mặc dù 001 rất tài giỏi nhưng Ninh Tuy vẫn muốn giảm bớt gánh nặng cho nó.

Hơn nữa Ninh Tuy chỉ thích tiền chứ không thích náo nhiệt.

Âm thầm làm giàu mới là điều cậu muốn.

\”Em không đi đâu.\” Ninh Tuy trả lời: \”Anh Mãn đem bức tranh độc nhất vô nhị của Hoàng tiên sinh trong nhà anh tới đó bán giùm em đi, ở mấy sự kiện này chắc giá sẽ được đẩy lên cao đấy.\”

Đồ phải bán ở nơi thích hợp, những người đến dự đấu giá đều là dân lắm tiền, bán tác phẩm độc nhất vô nhị sẽ khiến bọn họ vung tiền như rác để chứng tỏ độ giàu có của mình.

Lại kiếm được một khoản rồi, Ninh Tuy gõ bàn tính liên hồi.

\”Ừ.\” Lâm Mãn lại nhắn tin tới: \”Còn một việc nữa, lúc trước có nghệ sĩ tuyến mười tám tự xưng mình quen biết Phương Vĩ nên kiếm được chút tài nguyên. Anh nhờ người đi nghe ngóng nghệ sĩ này mới phát hiện cậu ta bị lừa, Phương Vĩ mà cậu ta quen biết là phú nhị đại mới từ nước ngoài về, đang giả danh em lừa bịp khắp nơi đấy.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.