[Hoàn][Đm] Những Điều Cần Lưu Ý Khi Đế Vương Trồng Nấm – Chương 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Những Điều Cần Lưu Ý Khi Đế Vương Trồng Nấm - Chương 5

Lâm Linh ngồi đung đưa chân trên xà nhà, quang minh chính đại ở nơi ám vệ nên ở, nhìn Thi Trường Uyên răn dạy thuộc hạ của mình.

\”Lúc nào hắn cũng hung dữ hết.\”

Lâm Linh nhìn Thi Trường Uyên rút thanh kiếm treo trên cột ra chỉ vào đầu một đại thần, dọa đại thần tai to mặt lớn kia khóc ròng rồi lạy như tế sao.

Trên xà nhà còn có một ám vệ thật, Lâm Linh nhích tới gần hắn, có chỗ nào nghe không hiểu thì hỏi đối phương.

Ám vệ đại ca rất kiệm lời nhưng Lâm Linh hỏi gì hắn cũng kiên nhẫn giải đáp, mặc dù có mấy câu hỏi thật sự quá…… khờ khạo.

Dù sao bệ hạ cũng đích thân ra lệnh mà.

\”Bệ hạ chỉ nghĩ cho dân chúng thôi.\” Ám vệ kia nói.

\”Đại Luật đã thống nhất ba năm, nếu bệ hạ không răn đe bằng vũ lực thì những nơi trời cao hoàng đế xa sẽ khó tránh khỏi nảy sinh ý đồ khác.\”

\”Một khi đám người kia có ý đồ bất chính, dân chúng vừa kết thúc trăm năm phân tranh sẽ tiếp tục chìm trong nước sôi lửa bỏng.\”

\”Ý đồ bất chính? Cụ thể là gì cơ?\” Lâm Linh hỏi tiếp.

Ám vệ nhìn Lâm Linh, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc vì ngay cả chuyện này y cũng không hiểu. Thậm chí hắn còn cảm thấy đối phương đang cố ý làm khó mình, hai chữ \”mưu phản\” lăn qua lộn lại trong miệng hắn mấy lần, cuối cùng vẫn không thể nói ra.

\”Ngài tự hỏi bệ hạ đi.\” Ám vệ kia ẩn mình vào một góc tránh xa Lâm Linh.

Thấy ám vệ đại ca làm ngơ mình, Lâm Linh bĩu môi, tự nhủ đợi Thi Trường Uyên làm việc xong sẽ hỏi hắn.

Chờ đám đại thần trong ngự thư phòng đi hết, Thi Trường Uyên ngẩng đầu gọi Lâm Linh xuống.

\”Ai chọc ngươi thế?\” Thi Trường Uyên thấy Lâm Linh phụng phịu thì buột miệng hỏi.

\”Không có.\” Lâm Linh nghĩ đúng là chẳng ai chọc mình cả, nhưng y vẫn không mấy vui vẻ, \”Ta có cảm giác ám vệ đại ca trực chung với ta không ưa ta lắm.\”

Sau khi Lâm Linh có được thân phận ám vệ tiện lợi thì nghiêm túc thực hiện chức trách của mình, thậm chí còn được xếp ca trực, làm năm ngày nghỉ một ngày.

Nhưng hình như Thi Trường Uyên cũng không xem y là ám vệ thật, lâu lâu mới gọi y từ trên xà nhà xuống chuyện trò tâm sự.

\”Ta chỉ hỏi hắn ý đồ bất chính là gì thôi mà.\”

Lâm Linh đứng cạnh bàn làm việc nhìn Thi Trường Uyên mài mực múa bút, hình như đang viết gì đó. Cây nấm tò mò tới gần xem.

\”Mưu phản.\”

\”Hả?\” Lâm Linh chồm sang nhìn Thi Trường Uyên viết chữ, nhất thời không kịp phản ứng, vừa ngẩng đầu lên thì đối diện với ánh mắt Thi Trường Uyên, giờ mới hiểu hắn đang trả lời câu hỏi của mình.

Thật ra con ngươi nhạt màu của Thi Trường Uyên rất đẹp, khí chất uy nghiêm, cũng không phải người hung dữ bẩm sinh.

Ít nhất là rất đẹp trong mắt cây nấm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.