[Hoàn][Đm] Những Điều Cần Lưu Ý Khi Đế Vương Trồng Nấm – Chương 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Những Điều Cần Lưu Ý Khi Đế Vương Trồng Nấm - Chương 4

Thân phận nhân loại……?

Lâm Linh chợt cảm thấy cánh cửa thế giới mới vừa mở ra.

Y là một cây nấm rất dễ dao động, rất dễ thuyết phục, bởi vì sự gian xảo của nhân loại đôi khi cũng rất có ích.

\”Ngươi nói vậy bọn họ có tin không?\” Lâm Linh cũng cảm thấy đây là cách hay, đảo mắt lòng vòng rồi dè dặt hỏi.

\”Tin?\” Thi Trường Uyên cười khẩy, \”Bọn họ không thể không tin được.\”

Dường như cây nấm trước mặt vẫn chưa hiểu rõ đế vương quân chủ ở thế giới phàm tục.

Cho dù không phải hoàng đế mà chỉ là một người cầm quyền cũng có thể chỉ hươu bảo ngựa, đổi trắng thay đen.

Tin hay không tin không phải do họ quyết định, lời người cầm quyền nói chính là sự thật, chỉ có thể tin mà thôi.

Cẩm y vệ mau chóng áp giải thám tử đi, các cung nhân và thái giám khác cũng tuân lệnh Thi Trường Uyên lui xuống, chỉ còn đại thái giám Thuận Đức cụp mắt đứng một bên, cố gắng giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình, sung làm cây cột không mắt không tai trong ngự thư phòng.

Cây cột tàng hình rất thành công, Lâm Linh thấy không có ai thì vùng ra khỏi ngực Thi Trường Uyên, hai người kéo giãn khoảng cách rồi quan sát nhau.

Lâm Linh chợt nhận ra Thi Trường Uyên bên ngoài có vẻ hung dữ hơn trong mơ, tính áp đảo cũng mạnh hơn, là loại người mà hễ Lâm Linh nhìn thấy sẽ đi đường khác.

Đó là bản năng tìm lợi tránh hại của sinh vật.

Mặc dù trước đây y từng lén lút quan sát trên xà nhà nhưng khi đứng trước mặt nhân loại Thi Trường Uyên này vẫn thấy hơi khác.

\”…… Rốt cuộc khác chỗ nào nhỉ?\” Lâm Linh trầm tư suy nghĩ rồi lẩm bẩm nói ra lời trong lòng.

Nghe Lâm Linh lẩm bẩm, Thi Trường Uyên cụp mắt nhìn y thật sâu.

Hình như thiếu niên trước mặt đang so sánh điểm khác nhau giữa hắn bây giờ và hắn trong mơ, nhưng thiếu niên lại chẳng có gì khác so với mộng cảnh, đường nét thanh tú, gương mặt xinh đẹp, cử chỉ ngây thơ……

Chỉ khác là mọi thứ càng chân thực hơn.

Mất đi ánh sáng mờ ảo trong mơ, thiếu niên trước mặt hoàn toàn không giống tinh quái chốn rừng núi mà giống con út được nuông chiều trong một gia đình giàu có, mắt ngọc mày ngài, khí phách thiếu niên, có thể hơi kiêu ngạo nhưng không có ý xấu.

Thi Trường Uyên dời mắt khỏi mặt Lâm Linh, phát hiện đối phương chỉ mặc một chiếc áo choàng trắng thêu chỉ vàng mang phong cách dị tộc, đi chân trần, tóc để xõa, bên phải còn thắt một bím tóc.

\”Thuận Đức.\”

\”Có nô tài.\” Đại thái giám tiến lên hai bước rồi quỳ xuống sau lưng Thi Trường Uyên.

\”Chuẩn bị một bộ đồ đi.\”

Đại thái giám không nói gì mà tuân lệnh đi làm ngay.

Lâm Linh dõi theo Thuận Đức đi xa rồi nhìn Thi Trường Uyên trước mặt, sau đó cúi đầu nhìn áo mình đang mặc, lập tức trợn tròn mắt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.