Thi Trường Uyên luôn bị mấy câu nói của nấm đánh trúng tim, khiến hắn chỉ muốn dâng hết mọi điều tốt đẹp trên đời cho y.
Nhưng nấm nhỏ lại chẳng cần gì cả, hắn quả thực không biết phải làm sao mới tốt.
\”Thật ra ta thích chỗ này lắm.\” Lâm Linh kiễng chân hôn Thi Trường Uyên một cái, sau đó nắm tay hắn đi sâu vào rừng.
Dưới ánh chiều tà, Lâm Linh chỉ vào mảnh đất trống bên hồ, cứ như đang chỉ điểm giang sơn.
\”Chúng ta sẽ xây một căn nhà gỗ có khoảng sân nhỏ, sau đó giả bộ ẩn cư ở đây.\”
Thi Trường Uyên bị cách dùng từ của Lâm Linh chọc cười: \”Giả bộ ẩn cư?\”
Lâm Linh gật đầu rồi nói rành mạch: \”Đúng vậy! Vì ngươi là Hoàng đế, mỗi ngày đều phải vào triều phê tấu chương nên đâu thể ẩn cư thật được. Với lại đây là giang sơn ngươi khó khăn lắm mới giành được mà!\”
\”Ban ngày ngươi vào triều, ta sẽ ở nhà chờ ngươi về.\”
\”Ta có thể trồng ít nấm trong sân rồi phơi nắng chung với tụi nó, chờ tụi nó lớn ta sẽ hái nấu canh cho ngươi!\”
Nghe Lâm Linh nói vậy, Thi Trường Uyên lập tức bật cười.
\”Canh nấm thì khỏi đi, đừng gây họa cho các bạn nấm nhỏ của Linh Linh, cũng đừng gây họa cho trẫm.\”
Hắn gãi gãi lòng bàn tay Lâm Linh, cứ như mình mới là yêu phi họa quốc: \”Trẫm vẫn thích đưa nấm nhỏ vào triều hơn.\”
Câu nào cũng đầy ý xấu khiến Lâm Linh trừng hắn.
\”Nhưng Linh Linh đã nói vậy thì trẫm sẽ cho người sắp xếp.\” Thi Trường Uyên nhìn Lâm Linh rồi hỏi: \”Linh Linh còn cần gì nữa không?\”
\”Còn chứ.\” Lâm Linh thừa cơ tuồn hàng lậu, \”Khi ngươi vào triều, ta ở một mình sẽ chán lắm đúng không? Cho nên ta cần thoại bản mới nhất, còn có bánh ngọt và trà sữa ở quán Liễu tiểu thư nữa……\”
Lâm Linh chưa kịp nói hết câu thì Thi Trường Uyên đã nắm môi bắt y ngậm miệng lại.
\”Thôi Linh Linh vẫn nên vào triều với trẫm đi.\” Thi Trường Uyên hờ hững nói ra câu tổn thương nấm nhất.
Hai người đi dạo trong rừng, Lâm Linh phát hiện Thi Trường Uyên sợ y buồn chán nên chu đáo tạo ra mấy chỗ rất thú vị.
Ví dụ như căn nhà nhỏ ẩn trong cành lá rậm rạp của cây đại thụ che trời, một cái hốc đủ cho một người chui vào sau hòn non bộ, hoặc là hang động bí mật bị dây leo rủ xuống che kín.
Tất cả đều phù hợp với tập tính của nấm nhỏ, là góc nhỏ tối tăm mà Lâm Linh rất thích.
\”Mặt trời sắp lặn rồi, chúng ta về nhé?\” Lâm Linh nhìn cây cối xung quanh, bỗng có cảm giác như đang ở nơi hoang dã thật sự.
\”Đừng vội.\” Thi Trường Uyên dẫn Lâm Linh đi về một hướng khác. Chỉ chốc lát sau, xung quanh đã tối đen như mực.
Lâm Linh không nhìn thấy gì nên hơi lo sợ, sau đó tầm mắt y đột nhiên thoáng đãng, một biển hoa màu xanh lấp lánh hiện ra trước mắt.