Lâm Linh: ……?
Trên đầu cây nấm hiện ra một dấu hỏi, Thi Trường Uyên cũng nhìn Liễu Tương Dư bằng ánh mắt khó hiểu, cứ như không phải nàng bị liệt chân mà bị bại não vậy.
Lúc này Liễu Tương Dư mới nhận ra mình thất lễ trước mặt Hoàng đế nên vội vàng tạ lỗi, nhưng Thi Trường Uyên không hề đoái hoài mà xách nấm tinh đi.
Lần này đến lượt nấm tinh hốt hoảng. Đến khi xách y lên xe ngựa, Thi Trường Uyên vẫn không nói năng gì.
Trong toa xe, Lâm Linh thấy vẻ mặt Thi Trường Uyên không vui thì dè dặt xích lại gần rồi móc ngón trỏ của mình vào ngón trỏ đối phương.
\”Đừng giận nữa mà.\”
Thi Trường Uyên cụp mắt nhìn ngón tay Lâm Linh, vẻ mặt vẫn như cũ, \”Không giận.\”
\”Vậy sao ngươi không vui?\” Lâm Linh thắc mắc.
Thi Trường Uyên nhìn Lâm Linh ngày càng to gan, còn dám nghịch tay mình, ánh mắt nặng nề.
Hắn muốn nắm tinh quái trước mặt trong tay, che chở dưới đôi cánh của mình, tất nhiên là không thể dùng cách thông thường.
\”Đâu phải không vui.\” Thi Trường Uyên cười rồi nắm lấy ngón tay làm loạn của Lâm Linh, từ từ siết chặt để y không thể vùng ra.
Miễn là có thể giữ y lại thì sao cũng được.
Tay Lâm Linh bị nắm chặt, sau khi cố rút ra mà không có kết quả thì để mặc Thi Trường Uyên nắm.
Y cứ tưởng chuyện này cứ thế qua đi, nào ngờ mấy ngày sau, Thi Lưu Uyển chuyển cho Lâm Linh lá thư của Liễu Tương Dư trước khi về lại Tắc Bắc.
【 Lâm công tử, hy vọng mọi chuyện đều tốt đẹp.】
Trước khi Thi Trường Uyên hạ triều, Lâm Linh nghiên cứu bức thư nửa ngày, cố mò mẫm suy đoán xem đối phương muốn nói gì.
Hình như đang hỏi dạo này mình thế nào, bệ hạ có khỏe không. Nội dung chủ yếu là nàng đã có cảm hứng sáng tác thoại bản mới.
Còn về nội dung liên quan đến thoại bản thì cây nấm đọc không hiểu.
Đây quả là một thảm họa đối với nấm nhỏ có học vấn thấp! Rốt cuộc giờ phút này Lâm Linh đã hiểu được tầm quan trọng của việc học.
Thế là Lâm Linh đành phải đợi Thi Trường Uyên hạ triều trở về, sau đó năn nỉ hắn dịch thư cho mình.
Thi Trường Uyên nhìn lá thư trong tay, trầm mặc một hồi mới nói, \”Trong thư nói nàng định viết thoại bản mới, nhân vật chính vẫn như cũ.\”
\”Nhưng lần này nàng sẽ viết về yêu hận tình thù, còn có thêm nhân vật mới là một tiểu công tử xinh đẹp hiền lành, hai người sẽ có chuyện tình trắc trở, muốn hỏi ý kiến của ngươi.\”
Ngoài ra trong thư còn mô tả chi tiết về nhân vật mới của Liễu Tương Dư, bao gồm khuôn mặt, chiều cao và vóc dáng, hệt như người thật vậy.
Nghe xong Lâm Linh lập tức ngây dại. Ý nghĩ đầu tiên của y là ——
Thôi xong. Thì ra lá thư này không được để Thi Trường Uyên xem.