[Hoàn][Đm] Những Điều Cần Lưu Ý Khi Đế Vương Trồng Nấm – Chương 14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Những Điều Cần Lưu Ý Khi Đế Vương Trồng Nấm - Chương 14

\”Ý ngươi nói trước đây ta ngốc chứ gì?\”

Sau một thời gian sống chung với nhân loại, Lâm Linh đã thông minh hơn nhiều, không chỉ mày mò suy đoán những từ ngữ lạ lẫm mà còn hiểu được ẩn ý nấm không thông minh này.

Lâm Linh cảm thấy mình tiến hóa thật rồi!

Thi Trường Uyên cười, \”Đâu có.\”

\”Không tin.\” Lâm Linh ngồi xuống cái ghế bên cạnh rồi kiên quyết phản bác, trên mặt viết đầy câu \”Ta phải làm ngược lại\”, \”Ngươi đã nói vậy thì ta không học nữa.\”

Thi Trường Uyên nhìn cây nấm cứng đầu rồi ngạc nhiên đưa tay nhéo nhéo.

Ừm, vẫn mềm.

\”Thôi mà, trẫm sai rồi.\”

Giọng Thi Trường Uyên không hề thay đổi mà vẫn chứa đựng ý cười, \”Nhưng Lâm Linh có bao giờ nghĩ đi từ đây đến núi Côn Luân phải qua rất nhiều nơi không? Lỡ gặp chuyện cần dùng chữ nghĩa thì sao?\”

Thi Trường Uyên tưởng tượng ra mấy tình huống cho cây nấm, vì cây nấm mù chữ nên lọt vào quán trọ trá hình, ở đây bị lừa, ở kia cũng bị lừa.

\”Cuối cùng bị lừa đi chệch hướng, càng đi càng xa.\”

Lâm Linh nghe cảnh Thi Trường Uyên tưởng tượng ra thì vẻ mặt dần trở nên lo âu.

Hình như…… đúng là có khả năng này thật.

Vậy phải làm sao đây?

Thi Trường Uyên đưa tay vuốt ve đôi mày nhíu chặt của Lâm Linh rồi thì thầm dụ dỗ, hệt như thư sinh bị hồ yêu mê hoặc trên đường đi thi, còn giống tinh quái hơn cả Lâm Linh.

Hắn nói, \”Khi tới núi Côn Luân, nếu ngươi không nói thì mọi người cũng đâu biết ngươi đến từ kinh thành, đến từ hoàng cung. Càng không biết cây nấm biết chữ.\”

Thi Trường Uyên tung chiêu cuối, \”Ngươi đến ngự thư phòng học chữ còn có thể dùng bữa với trẫm mỗi ngày nữa.\”

Ngự thiện?! Lâm Linh lập tức phấn chấn.

Dưới sự cám dỗ của đồ ăn, Lâm Linh không thể kiên cường quá ba giây.

\”Thôi được, lý do của ngươi nghe thuyết phục đấy.\” Lâm Linh bất lực thở dài.

Y thật sự là một cây nấm nhỏ rất dễ thuyết phục.

Hành động lần này của Thi Trường Uyên không chỉ thành công giữ nấm lại trong cung mà còn trói buộc nấm ở cạnh mình.

Ai đi học cũng phải thức khuya dậy sớm, trước khi Thi Trường Uyên vào triều đều tới phòng Lâm Linh để bắt cây nấm trên giường hoặc trên xà nhà.

\”Ưm……?\” Lâm Linh bị đánh thức hé mắt ra, thấy Thi Trường Uyên thì vô thức ôm cánh tay hắn nũng nịu, rúc đầu vào ngực hắn dụi dụi, \”Cho nấm ngủ thêm lát nữa đi mà.\”

Nhưng lần nào cây nấm cũng bị xách lên một cách phũ phàng.

Mới đầu Lâm Linh còn tưởng Thi Trường Uyên từ ngự thư phòng chạy tới gọi mình dậy rồi mới vào triều, vì vậy y ngại ngùng không dám ngủ nướng.

Dù sao ngự thư phòng cũng hơi xa điện Lê An.

Có buồn ngủ cỡ nào y cũng cố bò dậy để đi chung với Thi Trường Uyên, ngoan ngoãn ngồi trong ngự thư phòng ngủ gà ngủ gật, chờ Thi Trường Uyên hạ triều dạy mình viết chữ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.