\”Được.\”
Lâm Linh đồng ý ngay chẳng chút do dự.
Đến núi Côn Luân là một hành trình xa xôi diệu vợi đối với y, đó là một phần của việc tu luyện lâu dài, sớm mấy tháng hay muộn mấy tháng cũng chẳng có gì khác nhau.
Thấy Lâm Linh gật đầu không chút do dự, sợi dây cung kéo căng trong lòng Thi Trường Uyên rốt cuộc thả lỏng, chúc Lâm Linh ngủ ngon rồi rời đi.
Hắn vừa bước ra khỏi thiên điện của Lâm Linh thì Thuận Đức cầm đèn lồng đi bên cạnh rụt rè hỏi, \”Bệ hạ, ngài có định chuyển về điện Lê An không ạ?\”
Dạo này Thi Trường Uyên khá ôn hòa, Thuận Đức thấy hắn im lặng thì ra sức nịnh nọt.
\”Điện Lê An này vốn là tẩm cung của bệ hạ, trước đây bệ hạ bận lo chính sự nên ở ngự thư phòng cho tiện làm việc, quả là phúc của dân chúng……\”
Thi Trường Uyên thấy Thuận Đức không có ý định dừng lại thì xoa trán nói, \”Đủ rồi.\”
Thuận Đức lập tức câm như hến.
\”Ngày mai chuyển về đi.\”
Thuận Đức hớn hở đáp ngay, \”Tuân chỉ ——\”
Chờ Thi Trường Uyên đi xa không còn nghe thấy tiếng, Lâm Linh trở mình nằm ngửa trên giường lớn, cố gắng ngủ lại.
Kỳ quái là rõ ràng hôm nay y đã mệt nhoài nhưng giờ lại ngủ không được.
Thôi xong, cây nấm bị mất ngủ rồi!
Lâm Linh hoang mang túm chặt chăn rồi trở mình bò dậy, cung nhân hầu hạ ngoài bình phong nghe tiếng lập tức thắp đèn cho y.
Ánh nến phản chiếu bóng dáng Lâm Linh, nhìn hơi cô đơn.
\”Sao Lâm công tử không ngủ ạ?\”
Người lên tiếng là tiểu thái giám từng hầu hạ Lâm Linh trước đây, sau sự kiện ở ngự thiện phòng đã dần thân thiết với y.
Lâm Linh khoanh chân ngồi xếp bằng trên giường, chống đầu nhìn đối phương, vẻ mặt đầy băn khoăn, \”Ta cũng thấy lạ lắm, ta thế mà ngủ không được. Trước kia ta chưa bao giờ bị vậy cả.\”
Tiểu thái giám nhíu mày suy nghĩ nguyên nhân giùm Lâm Linh, hắn do dự suy đoán, \”Hay là Lâm công tử…… lạ chỗ?\”
\”Lạ chỗ?\” Lâm Linh nhìn chiếc giường êm ái dưới người mình, nghĩ thầm từ trước đến giờ mình toàn ngủ trên xà nhà, xà nhà và giường khác nhau một trời một vực.
\”Có lý lắm!\”
Lâm Linh lập tức leo xuống giường, ngẩng đầu đi quanh phòng một vòng, sau đó chọn xà nhà to nhất thẳng nhất đẹp nhất để nhảy lên.
Lâm Linh ngồi trên xà nhà nhìn xuống mọi người trong phòng, cảm giác quen thuộc lập tức trở về.
Lâm Linh không thể biến thành nấm trước mắt mọi người, thế là quyết định nằm ngủ luôn trên đó.
Cây nấm ngủ rất ngoan, không hề nhúc nhích, tuy thân hình nhân loại khá lớn nhưng chắc chắn sẽ không bị ngã xuống.
Lâm Linh nghĩ rất đơn giản, chỉ có đám cung nhân phía dưới sợ mất hồn vía, vội vàng đến ngự thư phòng mời Hoàng đế tới.