[Hoàn][Đm] Những Điều Cần Lưu Ý Khi Đế Vương Trồng Nấm – Chương 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Những Điều Cần Lưu Ý Khi Đế Vương Trồng Nấm - Chương 10

Khi hai người ăn mặc giản dị xuất hiện trên đường, khí chất xuất chúng vẫn thu hút không ít ánh mắt nam nữ.

Thi Trường Uyên phát hiện hầu hết ánh mắt đều đổ dồn vào gương mặt thanh tú của Lâm Linh, hắn chợt cảm thấy vẫn chưa đủ giản dị.

Cây nấm nhỏ này thật sự quá bắt mắt.

Sau khi Thi Trường Uyên nhận ra điều này, ý nghĩ đầu tiên của hắn là —— Muốn giấu đi.

Ý nghĩ này chưa kịp bén rễ thì Lâm Linh đã nắm tay áo Thi Trường Uyên, kéo hắn vào dòng người đông đúc tấp nập.

\”Đây là cái gì?\” Lâm Linh chạy đến trước một sạp hàng nhỏ rồi háo hức hỏi chủ sạp.

\”Tranh đường đấy, tiểu công tử mua một cái nhé?\” Chủ sạp thành thạo vẽ ra một con công xinh đẹp.

Lâm Linh ngượng ngùng lí nhí, \”Ta không có tiền.\”

Cây nấm biết nhân loại mua đồ phải trả tiền, nhưng nấm không có tiền.

Lâm Linh hơi ngại, biết thế y đã xin cụ rùa mấy đồng xu ước nguyện rồi.

Chủ sạp sửng sốt, tựa như không ngờ tiểu công tử nhìn sang trọng như vậy mà lại không có tiền.

Nhưng đối phương có vẻ rụt rè nhút nhát chứ không giống công tử nhà giàu ưa cướp đoạt trắng trợn, thế là hắn vung tay hào phóng nói, \”Không sao, ta tặng ngươi! Mấy năm nay buôn may bán đắt, tặng một cái cũng được.\”

Chủ sạp hết sức hoạt bát, vừa mở máy thì thao thao bất tuyệt.

\”Thật sao? Vậy ta muốn vẽ một cây nấm, không cần to lắm đâu, nhỏ xíu là được rồi.\”

Lâm Linh ngồi xổm trước sạp hàng, vẻ mặt chăm chú, chủ sạp nói gì cũng hùa theo, thỉnh thoảng còn khen ngợi tay nghề của chủ sạp làm hắn phổng mũi tự hào.

Khi Lâm Linh đưa tay cầm tranh đường, sau lưng y xuất hiện một bóng người, khí chất cao quý nhưng trong tay lại cầm một xâu mứt quả.

Lâm Linh vừa thấy Thi Trường Uyên thì hai mắt sáng lên, chìa tranh đường hình cây nấm vàng óng tới trước mặt hắn rồi hớn hở khoe, \”Ngươi tới rồi à? Nhìn nè, ông chủ tặng tranh đường cho ta đó.\”

Thi Trường Uyên nhìn tranh đường trong tay Lâm Linh rồi lại nhìn chủ sạp, nhanh nhẹn móc tiền ra trả.

\”Ầy, thì ra là đang chờ huynh trưởng của ngươi. Hèn gì ta nói tiểu công tử đẹp như vậy sao lại không có xu nào chứ.\”

Chủ sạp ngại ngùng gãi đầu, khi thấy Thi Trường Uyên ném thỏi bạc ra thì lập tức hoảng sợ, rối rít nói không cần nhiều vậy đâu, nhưng hắn vừa ngẩng đầu lên thì hai người kia đã đi mất.

\”Sao lại chạy lung tung thế?\” Thi Trường Uyên dẫn Lâm Linh đến hẻm nhỏ vắng người, giọng nói không mấy vui vẻ.

\”Đâu có.\” Lâm Linh biện minh, \”Ta đứng tại chỗ chờ ngươi nhưng bị đám người đẩy đi mà.\”

Y nhìn Thi Trường Uyên rồi nói tiếp, \”Cho nên ta mới tìm một sạp hàng để chờ ngươi đến.\”

Lâm Linh nói vừa tội nghiệp vừa ngoan, Thi Trường Uyên không có cách nào, chỉ có thể nắm lấy tay y.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.