[Hoàn][Đm] Nghiêm Cấm Bịa Đặt Tin Đồn – Chương 74 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đm] Nghiêm Cấm Bịa Đặt Tin Đồn - Chương 74

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Xuân Ý Hạ
Độ dài: 82 chương 2 PN
Tình trạng bản raw: Hoàn
Tình trạng bản edit: Hoàn
Thể loại: Đam Mỹ, Hiện Đại, Giới Giải Trí, Ngọt Ngào, HE.
CP: Diễn viên Vạn Sơ Không công x Thần tượng nhóm nhạc nam Kỳ Tích thụ.

TRUYỆN ĐƯỢC EDIT PHI…

#danmei
#giớigiảitrí
#hiệnđại
#hoàn
#ngọt
#texttospeech

Lúc đầu Vạn Sơ Không thể hiện tất cả những khuyết điểm của mình với Kỳ Tích, hỏi Kỳ Tích có biết mình là ai không, có thấy được quá khứ của mình trên mạng hay không, thậm chí còn đề nghị đến nhà Kỳ Tích trước khi hai bên còn chưa quen thuộc.

Mà Kỳ Tích lại lần lượt đáp ứng.

Vạn Sơ Không coi Kỳ Tích như một con mèo không biết cáu kỉnh và sẽ không cự tuyệt con người. Vì anh cố tình nhặt được cho nên tự mình tạo thành một địa bàn để chăm sóc nó. Thỉnh thoảng Vạn Sơ Không lại cho Kỳ Tích thấy tính cách cổ quái của mình, thưởng thức vẻ mặt kinh hoàng luống cuống của đối phương. Thế nhưng sự tình phát triển đến mức Kỳ Tích luôn tốt bụng bao dung anh khiến tâm tư ngang bướng của anh biến chất, trở nên khát vọng muốn được chạm vào, muốn xích lại gần hơn. Vạn Sơ Không muốn Kỳ Tích là của riêng mình, chỉ thuộc về mỗi anh. Có đôi khi anh ước gì có thể giấu Kỳ Tích đi, nhưng đôi khi lại muốn khoe khoang cho người khác thấy.

Mà càng tiếp xúc, Vạn Sơ Không lại phát hiện Kỳ Tích không cần ai chăm sóc, người ấy có sự bướng bỉnh và kiên trì của riêng mình, mà chỉ có người đó mới có thể giữ chính anh lại.

Ý thức được điều này, Vạn Sơ Không đột nhiên muốn chôn chặt quá khứ u ám của mình, tốt nhất đừng để Kỳ Tích phát hiện ra.

Mèo con không cần nhân loại nuôi cũng có thể sống rất tốt, còn anh lại là con người cô đơn đến tận cùng.

\”Em không sợ anh sao?\”

Trong phòng khách thiếu ánh sáng, Vạn Sơ Không đưa tay chạm vào vệt nước mắt trên mặt Kỳ Tích. Anh lại khiến người ấy phải khóc, cho đến nay chưa từng làm tốt một chuyện gì nhưng vẫn muốn hôn người ấy, muốn đến phát điên.

Đôi mắt Kỳ Tích vẫn con đỏ hoe, nghe vậy thì lắc đầu. Cậu còn chưa kịp nói gì thì Vạn Sơ Không đã ôm chặt cậu vào lòng như hận không thể dụi vào tận xương tủy. Nỗi nhớ như muốn tràn ra, chua xót ê ẩm.

\”Anh tưởng phải đợi đến khi mọi chuyện xong xuôi mới có thể gặp em.\” Hơi thở của Vạn Sơ Không phả vào tai Kỳ Tích, nặng nề đến mức như có trọng lượng đè lên vai cậu.

Kỳ Tích: \”Hôm qua em đi gặp Trần Thắng Hàng, anh ấy có kể với em một số chuyện về gia đình anh…\”

Vạn Sơ Không run lên, lập tức dùng sức ôm lấy thắt lưng Kỳ Tích, gục đầu vào trán cậu, \”Nhưng em vẫn đến tìm anh.\”

Kỳ Tích không hiểu lắm: \”Đúng…\”

Vạn Sơ Không sốt sắng hôn Kỳ Tích, ngậm lấy đôi môi mình hằng nhung nhớ dùng sức mút mạnh, đôi tay sờ soạng trên người Kỳ Tích. Kỳ Tích bị sờ cả người ngứa ngáy, không chịu được lui về phía sau một chút nhưng Vạn Sơ Không lập tức dừng mọi động tác, cúi đầu nhẹ nhàng cọ cọ chóp mũi của cậu như lấy lòng, giống như hai con vật nhỏ đang sưởi ấm cho nhau, thấp giọng nói: \”Anh sẽ nói hết, em đừng buông tay anh được không?\”

Kỳ Tích đáp lại: \”Em chưa từng buông tay anh mà.\”

Vạn Sơ Không hôn lên đôi mắt vẫn còn ẩm ướt của cậu, ánh mắt thâm thúy nhìn Kỳ Tích, \”Chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi, anh sẽ kể em nghe.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.