Hôm nay Tô Thảo Nhi rửa chân ở bờ sông vớt được một con rùa.
Hắn vốn không muốn sát sinh nhưng con rùa mai xanh kia cứ sống chết đu chân hắn, thế là đành phải đem nó về nấu.
Trong nồi đang hầm canh thì Vương Cẩm Tài đi vào bếp.
\”Sao thơm quá vậy?!\” Giọng chất vấn của y tràn đầy hoảng sợ, \”Chẳng phải chúng ta đã nói một tháng chỉ ăn mặn ba lần còn hôm nay ăn củ cải sao, ngươi lại mua thịt à?\”
\”Yên tâm đi không có mua.\” Tô Thảo Nhi đã quá quen với tình huống này, tay rắc gia vị cũng không buồn ngừng, \”Cái này không mất tiền, ta bắt dưới sông mà.\”
\”Thì ra là thế!\” Hai mắt Vương Cẩm Tài sáng lên, từ sợ thành mừng đi tới cạnh Tô Thảo Nhi khen ngợi: \”Bắt hay lắm! Ta biết ngươi giỏi nhất mà.\”
\”Ừ.\” Tô Thảo Nhi cũng không phản bác mà cười híp mắt ngước cổ lên. Vương đại tài chủ hết sức phối hợp, lập tức nhón chân lau mồ hôi cho hắn, lau xong lại sửa tóc cho hắn, sửa xong còn lấy quạt phe phẩy cho hắn.
Cái gọi là tự nhiên ân cần, không phải lừa đảo tức là đạo chích. Mặc dù Vương lão gia rất ít có cơ hội gian manh nhưng làm ăn lỗ vốn cũng kiên quyết không làm.
\”Nghe nói Lý viên ngoại làm mất con rùa mai xanh rồi, đang treo thưởng năm mươi lượng đấy.\” Dừng lại cây quạt, Vương Cẩm Tài nhắc tới bạc liền háo hức hẳn lên, \”Năm mươi lượng lận đó! Ngươi giúp ta bắt nhé?\”
Tô Thảo Nhi liếc về phía nồi sắt, vẻ mặt có chút tiếc nuối. Vương lão gia đang hào hứng nên hoàn toàn không để ý, còn khoa tay mô tả, \”Rùa lớn cỡ này nè, mai màu xanh, trên lưng còn khắc chữ nữa, chữ gì ấy nhỉ……\”
\”Chiêu tài tiến bảo?\”
\”Không phải, hình như là \”Xin đừng ăn ta\”.\”
Tô Thảo Nhi mở hé nắp nồi xem thử, \”À, đúng là \”Xin đừng ăn ta\”, nhưng lỡ nấu rồi không ăn có uổng lắm không?\”
Đột nhiên nghe sấm sét giữa trời quang, Vương lão gia bị đả kích quá lớn, há hốc mồm đứng chết lặng.
Thấy thế Tô Thảo Nhi múc một muỗng canh rùa đưa tới miệng y rồi nghiêm túc hỏi: \”Cẩm Tài, ngươi nếm xem có mặn không?\”
\”Đừng bỏ muối nữa.\” Trong lòng nước mắt tràn bờ đê, Vương lão gia nghẹn ngào nói, \”Ngươi tưởng mua muối không cần tiền sao.\”
Năm mươi lượng bạc tan thành bọt nước, Vương lão gia yêu tiền như mạng đến lúc ăn cơm chiều vẫn lơ ngơ như người mất hồn.
\”Ngươi nói xem nếu bưng nồi nước này cho Lý viên ngoại thì hắn sẽ cho ta bao nhiêu tiền?\” Vương Cẩm Tài chưa từ bỏ ý định gõ gõ mai rùa, \”Kiểu gì cũng phải cho chút đỉnh chứ?\”
\”Cái này à,\” Tô Thảo Nhi cau mày trầm tư một lát rồi múc cho tài chủ nhà mình một bát canh, \”Ta nghĩ chắc hắn sẽ bắt chúng ta bồi thường đấy.\”
\”Cái gì?!\” Vương lão gia hết sức kích động, không đợi canh nguội đã bưng bát lên uống một hơi cạn sạch, khí thế bi hùng như tráng sĩ chặt tay. \”Bồi thường tiền thì không được, chi bằng chúng ta uống hết canh đi! Sau đó lấy mai rùa làm cao quy linh, hủy thi diệt tích, chết cũng không nhận!\”