[Hoàn][Đm] Cậu Ấy Thật Nhỏ Mọn – 56. Chửi một câu hôn một cái – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 11 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Hoàn][Đm] Cậu Ấy Thật Nhỏ Mọn - 56. Chửi một câu hôn một cái

Lâm Miểu chọn bánh xong trở lại, bắt gặp vẻ mặt Triệu Gia Âm rất lạ, biểu cảm hết sức khó tả.

Cậu ngơ ngác nhìn Hoắc Dữ Xuyên rồi lại nhìn Triệu tiểu thư: \”Sao thế ạ?\”

\”Không có gì,\” Triệu Gia Âm cười gượng, \”Chỉ là nghe thấy chuyện tà đạo thôi.\”

Lâm Miểu càng khó hiểu hơn: \”Tà đạo gì ạ?\”

\”Tốt nhất là em đừng nghe, nếu không sẽ gặp ác mộng đấy.\” Triệu Gia Âm xách túi đứng dậy rồi cười nói với Lâm Miểu: \”Mấy ngày nay chị ở khách sạn đối diện, khi nào rảnh tới chơi với chị nhé.\”

Không đợi Lâm Miểu trả lời, Hoắc Dữ Xuyên đã nói ngay: \”Chị chơi với Hoắc Minh Triết đi.\”

Triệu Gia Âm lườm hắn rồi bỏ đi.

Hoắc Dữ Xuyên và Lâm Miểu cũng xách bánh kem lên xe về nhà. Trên đường đi, Hoắc Dữ Xuyên nói với Lâm Miểu cuối tuần mình phải về nhà họ Hoắc một chuyến.

Lâm Miểu nhíu mày. Cậu biết Hoắc Dữ Xuyên không thích về nhà họ Hoắc, trước kia mỗi lần trở về hắn đều bực bội, có lẽ không phải là ký ức gì vui vẻ.

\”Vì chuyện ở lễ kỷ niệm thành lập trường đúng không?\”

Lâm Miểu hơi hối hận — Nếu cậu xử lý bức ảnh trên diễn đàn sớm hơn thì Hoắc Dữ Xuyên đã không……

Hoắc Dữ Xuyên đưa tay xoa đôi mày nhíu chặt của cậu: \”Lần này không biết thì lần sau cũng biết thôi.\”

Lâm Miểu buồn buồn gật đầu rồi hỏi Hoắc Dữ Xuyên: \”Vậy tớ…… cũng phải gặp cha cậu sao?\”

\”Không cần đâu.\” Hoắc Dữ Xuyên nhìn cậu, trong mắt lộ ra một cảm xúc mà Lâm Miểu không thể nào hiểu được, \”Cậu không cần gặp ai hết.\”

Lâm Miểu vẫn lo lắng: \”Vậy cậu về một mình à?\”

\”Ừ,\” Hoắc Dữ Xuyên véo má cậu, \”Cậu ở nhà chờ tớ được không?\”

Lâm Miểu cúi đầu nghĩ ngợi rồi lại hỏi: \”Có khi nào họ mắng cậu không?\”

Hoắc Dữ Xuyên: \”Vậy tớ sẽ nhớ kỹ để cậu mắng lại cho tớ nhé.\”

Dù có mắng lại thì những lời kia vẫn rất khó nghe, đâu phải cứ giả vờ không nghe thấy thì có thể xem như chưa từng xảy ra chuyện gì. Nghe là nghe, trong lòng vẫn sẽ rất buồn.

Lâm Miểu không nghĩ ra được lời an ủi nào, chỉ có thể nói với Hoắc Dữ Xuyên: \”Nếu cậu buồn thì nhớ đến những chuyện vui vẻ đi.\”

Cậu quyết định giúp Hoắc Dữ Xuyên nhớ lại: \”Lúc nào thì cậu thấy vui vẻ?\”

Hoắc Dữ Xuyên: \”Lúc cậu hôn tớ.\”

Lâm Miểu đỏ mặt: \”Cậu……\”

Hoắc Dữ Xuyên lập tức tìm được cách giải quyết, chồm tới gần Lâm Miểu nói: \”Vậy họ mắng tớ một câu thì cậu hôn tớ một cái nhé.\”

Hắn nói: \”Tớ chỉ việc đếm số câu thôi, sẽ không buồn nữa.\”

Lâm Miểu: \”……\”

Thứ Bảy, Hoắc Dữ Xuyên về nhà họ Hoắc một mình.

Khi hắn đến thì Hoắc Minh Triết vẫn chưa về.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.