Khi Lữ Hàm Tú nhận ảnh đã hỏi đi hỏi lại đối phương có dấu vết photoshop nào không? Có nhìn ra được không?
Đối phương vỗ ngực cam đoan dù có hỏa nhãn kim tinh cũng đừng hòng nhìn ra, đảm bảo chất lượng trăm phần trăm!
Đảm bảo gì chứ, chẳng phải bị phát hiện rồi sao?! Lữ Hàm Tú tức đến nỗi chỉ muốn chửi ầm lên – Trả tiền lại đây!
Nhưng bà không thể thừa nhận nên đành phải cứng cổ nói tiếp: \”Hôn, hôn là hôn thôi, còn kiểu gì nữa?\”
Lâm Miểu lí nhí cãi lại: \”Cậu ấy hôn cháu không phải kiểu này đâu ạ.\”
Lữ Hàm Tú: \”Nhưng nó hôn người khác vậy đó.\”
Lâm Miểu: \”Cậu ấy nói chưa bao giờ hôn người khác cả.\”
Lữ Hàm Tú: \”Nó lừa cháu thôi.\”
Lâm Miểu im lặng một lát rồi nói: \”Vậy để cháu về hỏi cậu ấy.\”
Lữ Hàm Tú: \”……\”
\”Cháu hỏi nó tất nhiên nó sẽ chối rồi,\” Lữ Hàm Tú chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, \”Có đàn ông nào chịu thừa nhận mình bắt cá hai tay đâu?\”
Lâm Miểu: \”Nhưng không hỏi cậu ấy thì làm sao biết chuyện này có thật không?\”
Lữ Hàm Tú: \”Nó nói không phải thì cháu tin ngay à?\”
Đôi mắt Lâm Miểu trong veo, \”Cháu thân với cậu ấy nên đương nhiên phải tin cậu ấy rồi, không đúng sao ạ?\”
Lữ Hàm Tú: \”……\”
Lữ Hàm Tú có vẻ khó thở nên hít sâu mấy lần, sau đó lấy một tấm thẻ ngân hàng ra dằn xuống bàn.
Lâm Miểu giật thót — Tình tiết hào môn kinh điển tới rồi: Cho cậu hai chục triệu, rời xa con tôi ngay đi!
Cậu chưa kịp nghĩ kỹ mình cần tiền hay cần người thì nghe Lữ Hàm Tú nói: \”Bảo Hoắc Dữ Xuyên chuyển cho tôi hai chục triệu, tôi sẽ mặc kệ hai đứa.\” (~71 tỷ)
Lâm Miểu: \”……\”
Buổi tối tan học, Lâm Miểu vừa xuống lầu đã thấy Hoắc Dữ Xuyên đứng chờ cách đó không xa.
Đám sinh viên đi ngang qua ngoái lại nhìn họ rồi xì xào gì đó, hình như vẫn đang bàn tán chuyện xảy ra trong buổi lễ kỷ niệm thành lập trường.
Lâm Miểu đeo ba lô chạy tới, tươi cười sà vào lòng Hoắc Dữ Xuyên.
Hoắc Dữ Xuyên ôm chặt cậu rồi cúi đầu thì thầm vào tai cậu: \”Nhiều người nhìn lắm đấy……\”
Gò má Lâm Miểu nóng ran nhưng vẫn không buông tay mà lẩm bẩm nói: \”Nhìn thì nhìn, họ thấy ảnh chụp lén rồi, thêm lần này cũng đâu có sao.\”
Hoắc Dữ Xuyên cười nắm tay cậu đi ra cổng trường.
Có mấy nữ sinh chen nhau đến gần, vừa ngại ngùng vừa phấn khích hét lên: \”Chúc hai cậu hạnh phúc nhé!\”
Hoắc Dữ Xuyên, Lâm Miểu: \”…… Cảm ơn.\”
Trên đường đi, mọi người luôn miệng chúc họ: \”Phải hạnh phúc đấy nhé!\”
\”Bên nhau trọn đời!\”
\”Đầu bạc răng long!\”
\”Vĩnh kết đồng tâm!\”