[Hoàn][Đm] Cậu Ấy Thật Nhỏ Mọn – 52. Không phải nhà từ thiện – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 8 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Hoàn][Đm] Cậu Ấy Thật Nhỏ Mọn - 52. Không phải nhà từ thiện

Lâm Miểu chưa bao giờ nghĩ đến việc che giấu mối quan hệ giữa mình và Hoắc Dữ Xuyên, cậu cảm thấy họ chỉ là một cặp đôi bình thường giữa ngàn vạn đôi tình nhân trong thành phố này, không có gì đặc biệt, cũng chẳng có điểm nào khác người.

Nhưng bây giờ, khi chuyện phơi bày trước mắt người khác, lại có nhiều người bàn tán về họ như vậy.

Chỉ vì họ thích nhau và cùng giới tính mà thôi.

Nhưng chuyện của họ liên quan gì đến người khác chứ.

Lâm Miểu bực mình trả lời dưới bài đăng: \”Thích nam thì sao? Ăn hết gạo nhà cậu à?!\”

Nhưng hình như chẳng ai quan tâm đúng sai mà cứ như tìm được cái cớ để trút giận, chửi rủa không tiếc lời.

Hà Duật và Chu Trác cũng thấy chướng mắt nên hùa theo Tưởng Nhạc Minh cãi nhau.

Thỉnh thoảng có mấy câu trả lời kiểu \”Có thật không vậy? Thuyền này chèo được nè\”, \”Nhìn xứng đôi ghê\”, \”Chèo được không chèo được không?\”, nhưng chỉ giây lát sau đã chìm nghỉm trong vô số lời chửi rủa.

Lâm Miểu nhìn đống từ ngữ buồn nôn kia, trong lòng càng tức hơn. Nếu bọn họ biết người còn lại trong ảnh là Hoắc Dữ Xuyên thì có mắng hắn không? Có ảnh hưởng gì đến công ty của hắn không?

Không được, không thể để bọn họ phát hiện ra Hoắc Dữ Xuyên được.

\”Chuyện này……\” Lâm Miểu nói với Tưởng Nhạc Minh: \”Tạm thời đừng cho Hoắc Dữ Xuyên biết nhé.\”

Tưởng Nhạc Minh không yên tâm lắm, \”Thế cậu định làm gì?\”

\”Chắc họ chỉ tham gia náo nhiệt thôi,\” Lâm Miểu nhìn bài đăng kia, \”Tớ sẽ tìm người đăng bài rồi bảo họ xóa đi, mấy ngày nữa mọi người sẽ quên thôi.\”

Cậu cười gượng: \”Không sao, thời buổi này tin tức trên mạng đều là vậy mà, đến nhanh mà đi cũng nhanh.\”

Chu Trác tức giận nói: \”Cứ để bọn họ mắng cậu thế à?\”

\”Tớ sẽ tìm cố vấn trường học,\” Hà Duật nói, \”Để xem có ém vụ này xuống được không.\”

Lâm Miểu gật đầu, cảm ơn hắn rồi nhìn đồng hồ, chắc Hoắc Dữ Xuyên cũng sắp tới đón cậu rồi.

Cậu sợ Hoắc Dữ Xuyên bị người khác nhìn thấy nên vội vàng nhắn tin cho hắn, nói mấy ngày tới mình sẽ ở ký túc xá, bảo Hoắc Dữ Xuyên đừng tới đón mình nữa.

Hoắc Dữ Xuyên mau chóng trả lời: \”Sao lại ở ký túc xá?\”

Lâm Miểu nhìn những lá cờ và bóng bay đủ màu sắc được treo lên để kỷ niệm ngày thành lập trường, cái khó ló cái khôn nói: \”Hai ngày nữa là lễ kỷ niệm thành lập trường, tớ và các bạn trong lớp phải đi hỗ trợ nên về muộn lắm.\”

Hoắc Dữ Xuyên: \”Bận vậy sao?\”

\”Kỷ niệm thành lập trường là chuyện lớn mà,\” Lâm Miểu nói, \”Xong việc tớ sẽ về ngay, được không?\”

Cậu bồi thêm một câu: \”Tớ cũng nhớ cậu lắm.\”

Trong văn phòng, Hoắc Dữ Xuyên nhìn thư mời của trường trên bàn, mỉm cười trả lời: \”Được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.