Kỳ nghỉ hè xảy ra hai chuyện lớn.
Chuyện lớn đầu tiên, vào đêm hè nào đó thầy chủ nhiệm lớp Dư Dục Sâm trong lúc chơi bóng rổ chân tay lẩm cẩm va chạm với một đứa bé, ngã xuống đất gãy mất một cái chân.
Chuyện lớn thứ hai là Phùng Hân Hân hẹn hò rồi, nhưng mà cuộc tình này chẳng kéo dài nổi hai tháng, vừa mới khai giảng đã bị đằng trai cắm cái sừng dài ơi là dài.
Nhìn qua thì hai chuyện này không dính dáng gì đến nhau, nhưng trên thực tế lại có mối quan hệ rất chặt chẽ đối với Dư Dục Sâm. Về sau nhìn lại, Dư Dục Sâm cảm thấy đây chính là sự giúp đỡ ông trời ban cho mình.
Sau khi bị gãy chân, thầy chủ nhiệm được đưa thẳng vào phòng phẫu thuật của bệnh viện, lúc đẩy ra giữa hai chân mọc thêm một tấm thép. Bác sĩ bảo ít nhất phải nằm trên giường bệnh hơn một tháng.
Cứ coi như qua một tháng này thầy chủ nhiệm có thể xuống giường đi lại, nhưng lớp số 5 nằm ở tầng 4, thầy chủ nhiệm có chống nạng cũng không leo lên nổi. Bây giờ đổi phòng học cũng không hợp với tình hình thực thế cho lắm, phòng giáo vụ thẳng tay phê chuẩn cho thầy chủ nhiệm nghỉ bệnh dài hạn, để ông dưỡng thương cái chân cho tốt, lớp số 5 sẽ do giáo viên khác phụ trách.
Nhưng mà thầy chủ nhiệm vừa về dưỡng thương, lớp số 5 hoàn toàn không có ai quản lý. Sau khi mở họp nghiên cứu, phòng giáo vụ quyết định để cô giáo tiếng Anh của lớp thay thầy chủ nhiệm cũ làm chủ nhiệm tạm thời.
Cô giáo tiếng Anh mảnh mai yếu ớt, tính tình cực kỳ tốt. Chẳng ai trong lớp sợ cô hết, trong tiết học lớp vô cùng loạn, thái độ đi học chẳng nghiêm túc chút nào. Cô giáo tiếng Anh cơ bản không quản được đám học sinh, chẳng qua lúc trước không đứa nào dám càn rỡ quá mức vì ngại uy quyền của thầy chủ nhiệm. Giờ thầy chủ nhiệm vào viện rồi, cô nhận lớp số 5 nên đám con trai trong lớp không thèm kiêng nể gì nữa.
Giờ tự học buổi tối bọn họ lén lút trốn học đi quán net, được mấy buổi liên tiếp thì cuối cùng cũng bị bảo vệ bắt quả tang.
Đám không nên thân này khiến cô giáo tiếng Anh giận tới mức khóc lên, chạy đến phòng giáo vụ nói rằng mình thật sự không làm được chức chủ nhiệm tạm thời này, bảo phòng giáo vụ tìm người khác.
Phòng giáo vụ lại suy xét lần nữa, quyết định để Thẩm Hành Giản không dạy nặng, lại là nam lên làm chủ nhiệm tạm thời của lớp số 5, hẳn là có thể quản lý được đám con trai nghịch ngợm này.
Tính tình Thẩm Hành Giản cũng tốt, chuyện này cả lớp đều biết, đám con trai ban đầu chẳng coi Thẩm Hành Giản ra gì, chỉ là mới bị bảo vệ túm được một lần nên giờ không dám trốn học ra ngoài chơi net, chịu đựng ngồi yên mấy ngày.
Nhưng sau đó họ mới phát hiện ra Thẩm Hành Giản tính tình tốt ấy làm chủ nhiệm tạm thời không qua loa chút nào cả. Đã mấy giờ tự học liền anh đều đến kiểm tra, ai không có mặt lúc đó sẽ bị gọi điện về cho phụ huynh, quả thật còn quản lý nghiêm hơn thầy chủ nhiệm cũ.
Dưới \”vũ khí đanh thép\” của Thẩm Hành Giản, lớp số 5 đã ổn định lại.
Bên cạnh Thẩm Hành Giản, giờ tự học nào Dư Dục Sâm cũng lên trên bục giảng buông xả mấy lời hung ác. Cậu bảo nếu có ai dám trốn học gây chuyện cho Thẩm Hành Giản trong khoảng thời gian anh chủ nhiệm lớp, cậu sẽ khiến cả học kỳ này của người đó không dễ dàng chút nào.