Chu Thanh đánh hơi được đầu mối bèn liên tục quan sát mấy tuần, nhưng quan sát rồi lại nghĩ cũng không đúng lắm.
Cậu ta thấy Dư Dục sâm như là gánh cạo đầu một đầu gánh nóng*. Đến tiết Văn thì hăng hái điên cuồng giơ tay chơi trội, tuy rằng Thẩm Hành Giản đối xử với Dư Dục Sâm có hơi khác so với bọn cậu, nhưng vẫn là kiểu giáo viên với học sinh chứ không xen lẫn loại cảm xúc nào khác. Có khi vì Dư Dục Sâm nịnh bợ ghê quá nên mới trở nên khác biệt.
*Gánh cạo đầu một đầu gánh nóng: Ngày xưa, các thợ cắt tóc thường dùng gánh để cắt tóc rong, một đầu để dụng cụ cắt tóc, đầu kia đặt bếp lò nóng. Đại ý: trong công việc thì một bên tình nguyện, một bên phản đối; trong tình yêu thì một bên nghiêm túc một bên dửng dưng.
Suy theo hướng đó, hẳn là Dư Dục Sâm đang yêu đơn phương Thẩm Hành Giản. Nếu vậy thì Dư Dục Sâm quả thật hơi đáng thương.
Chu Thanh không dám khẳng định, chỉ có thể cố tình nhắc đến chủ đề tình yêu đồng giới lúc ăn cơm để thăm dò Dư Dục Sâm.
\”Ê, bọn mày còn nhớ con trai dì Lý trong khu chung cư trước kia không?\” Chu Thanh gượng gạo mở lời.
Từ Duyệt mồm đầy mỳ ngồi bên vừa nhai vừa trả lời: \”Nhớ chứ, con trai dì ấy có phải đã công khai là gay không, tự dưng mày nhắc đến làm gì? Gần đây nghe ngóng được chuyện gì mới hả?\”
Chu Thanh nhìn chằm chằm vào Dư Dục Sâm, quan sát kỹ càng sắc mặt cậu: \”Không có, bỗng dưng nhớ lại thuận miệng hỏi tí thôi. Thế Nhị Ngư này, mày có ý kiến gì với hai người họ không?\”
\”Tao có thể ý kiến gì?\” Dư Dục Sâm không hiểu sao Chu Thanh lại hỏi vậy, \”Tình yêu ập đến thì cũng đâu cản nổi, hơn nữa người ta ở với nhau rồi tao còn ý kiến làm gì?\”
\”Thì đang hỏi mày nghĩ gì về tình yêu đồng giới đó?\” Chu Thanh kiên trì không ngừng thăm dò.
Dư Dục Sâm nhận ra có gì đó sai sai trong lời của cậu ta, cậu ngẩng đầu liếc Chu Thanh: \”Ý mày là sao?\”
Chu Thanh không tránh ánh mắt Dư Dục Sâm, cười cười với cậu: \”Không có gì. Hỏi vu vơ thế thôi.\”
Tầm mắt hai người chạm nhau, trong một giây đã hiểu rõ ẩn ý trong lời nói của đối phương, chỉ bỏ lại Từ Duyệt vẻ mặt ngu ngơ mồm đầy mỳ ngó qua ngó lại, hoang mang hỏi: \”Hai đứa mày đang nói gì thế? Sao tao chả hiểu gì vậy?\”
\”Không có gì,\” Chu Thanh lắc đầu rồi đập lên gáy Từ Duyệt một cú, \”Mau ăn mỳ của mày đi, thằng đần này.\”
Tiết tự học buổi tối, Chu Thanh đặc biệt đổi chỗ ngồi cùng bàn với Dư Dục Sâm, cậu ta xé nửa tờ giấy làm bài, viết viết rồi đưa cho Dư Dục Sâm. Dư Dục Sâm mở ra, thấy trên giấy có hàng chữ: Có phải mày thích anh ta không? Còn có một chữ \”Thẩm\” viết bằng nét chì mờ mờ.
Vốn Dư Dục Sâm cũng không muốn giấu diếm chuyện này, chưa nói cho họ biết vì cậu chưa thích nói, bây giờ Chu Thanh đã phát hiện rồi thì thoải mái thừa nhận thôi. Cậu viết lên tờ giấy một chữ \”Phải\” cứng cáp.
Chu Thanh xé vụn mảnh giấy kia rồi nhét vào trong túi, nửa ngày sau cũng không nói gì thêm. Dù lúc lờ mờ nhận ra cũng đã chuẩn bị công tác tư tưởng, nhưng khi nghe thấy Dư Dục Sâm thẳng thắn thừa nhận, bộ não nhất thời dừng hoạt động chẳng nghĩ nổi cái gì.