[Hoàn][Đam Mỹ] Nhật Ký Tình Yêu Học Đường – Chương 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đam Mỹ] Nhật Ký Tình Yêu Học Đường - Chương 34

Không khí trong phòng tức thì yên ắng như cũ, những chuyện cần nói đều đã nói xong nhưng biểu cảm của Dư Dục Sâm vẫn nặng trĩu như trước, cậu không biết mình còn tò mò điều gì nữa.

Nửa ngày sau, Dư Dục Sâm mở lời, nhưng lần này là để xin lỗi Thẩm Hành Giản.

\”Xin lỗi thầy, hôm đó em không nên nói những lời quá đáng như vậy.\” Dư Dục Sâm khụt khịt mũi, tiếp tục: \”Thật ra thầy cũng giận em phải không? Không quan tâm em lâu như thế.\”

Nói xong vẫn thấy hơi ấm ức, cậu bất bình: \”Lúc lên lớp thầy cũng chẳng nhìn em, còn không gọi em lên trả lời câu hỏi nữa.\”

Thẩm Hành Giản nghe vậy thấy hơi buồn cười, anh nói: \”Ra đây là lý do thành tích học kỳ này của em giảm sút sao? Đều là tại thầy đúng không?\”

Dư Dục Sâm gật gật đầu, thành tích của cậu vốn đã tiến bộ rất nhiều trong lần thi tháng đầu tiên. Nhưng sau kỳ nghỉ Quốc khánh, cậu nghe được chuyện Thẩm Hành Giản với Tống Minh Trạch lôi lôi kéo kéo nhau từ miệng Lưu Hạo, rồi lại tận mắt nhìn thấy, bị Thẩm Hành Giản gọi đến văn phòng nói chuyện, suốt từ đó cho tới cuối học kỳ, cậu vẫn chẳng đặt chút tâm tư nào vào chuyện học hành. Cả ngày không kìm nổi mà suy nghĩ vớ vẩn, thi được kết quả tốt mới lạ!

Truy tìm căn nguyên sự việc, quả thật đều do Thẩm Hành Giản.

Dư Dục Sâm mới nghĩ đến đây đã hùng hồn phán: \”Vốn là do thầy… Cho dù, cho dù có nguyên nhân chủ quan đến từ em, nhưng thầy cũng chiếm phần lớn.\”

Thẩm Hành Giản thở dài, chẳng thèm phản bác lại cái nồi Dư Dục Sâm đội cho mình: \”Được rồi, là do thầy. Vậy thì thầy là kẻ đầu têu khiến thành tích của em kém đi, có phải chịu trách nhiệm với em không đây?\”

\”Đương nhiên thầy phải chịu trách nhiệm với em!\” Dư Dục Sâm lập tức đáp lời, Thẩm Hành Giản còn nghe được chút vui mừng trong giọng cậu.

Anh bất đắc dĩ than một tiếng, đứng lên đi vào phòng. Dư Dục Sâm thấy thế hỏi vội: \”Thầy ơi thầy đi đâu thế?\”

Thẩm Hành Giản không để ý tới cậu, đi thẳng vào phòng cầm một cuốn sách Ngữ văn ra, ném vào ngực Dư Dục Sâm, giả bộ hung ác: \”Tôi thấy kỳ này cậu vẫn chưa học thuộc Cổ văn đúng không? Mở phần đầu tiên \”Quy khứ lai từ\” ra, hôm nay học thuộc hết mới cho về, không thì cậu ở đây luôn!\”

Dư Dục Sâm cầm sách ngả người vào ghế sô-pha: \”Thầy ơi, đang nghỉ đông mà thầy cũng không tha em sao?!\”

\”Học sinh chưa hoàn thành nhiệm vụ học tập, thái độ lại thiếu đứng đắn thì không đáng bị phạt hửm?\” Thẩm Hành Giản hỏi ngược lại.

Dư Dục Sâm cười đủ rồi, ngồi thẳng người ngoan ngoãn mở sách ra, lật đến trang \”Quy khứ lai từ\”. Đây là sách Thẩm Hành Giản dùng trên lớp, trên đó có ghi lại nét chữ nắn nót đầy đặn xinh đẹp của anh, phần ghi chú đẹp mắt vô cùng.

So với anh, phần chú thích trên sách Ngữ văn của Dư Dục Sâm nguệch ngoạc lộn xộn hơn nhiều, tranh minh họa nhân vật bên cạnh cũng bị cậu tô tô vẽ vẽ, mấy chỗ trống cũng bị lấp đầy bởi lời giải toán mỗi lần tự dưng nghĩ đến. Đó đâu phải sách, mà là tập giấy nháp mới đúng. Dư Dục Sâm nhìn cuốn sách rồi cười ngu, nghĩ tại sao sách Ngữ văn của Thẩm Hành Giản lại đẹp vậy nhỉ, nếu có thể biến sách của anh thành của riêng mình thì tốt quá rồi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.