[Hoàn][Đam Mỹ] Nhật Ký Tình Yêu Học Đường – Chương 31 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn][Đam Mỹ] Nhật Ký Tình Yêu Học Đường - Chương 31

Sau hôm đó tuy tình hình của Dư Dục Sâm đã khá hơn rất nhiều, nhưng cả người vẫn còn mệt mỏi, chẳng làm nổi việc gì.

Chủ nhiệm lớp thấy thái độ học tập của Dư Dục Sâm đã nghiêm chỉnh hơn nên cũng không phạt cậu nữa. Thẩm Hành Giản cũng dạy bình thường như các tiết học trước, thường xuyên gọi cậu đứng dậy trả lời câu hỏi, có điều bây giờ Dư Dục Sâm luôn né tránh ánh mắt anh.

Thẩm Hành Giản mơ hồ biết được lí do Dư Dục Sâm tránh mình, dù Dư Dục Sâm từng bảo không ngại chuyện anh là gay nhưng suy cho cùng trong lòng chắc vẫn còn hơi lấn cấn. Thẩm Hành Giản có thể hiểu được cảm nhận của Dư Dục Sâm, và cũng hiểu được tâm tình hiện tại của mình. Anh nghĩ nếu Dư Dục Sâm đã muốn né vậy mình cũng không nên lảng vảng trước mặt cậu, tránh tăng áp lực cho Dư Dục Sâm.

Chính vì thế mà trong tiết Ngữ văn, Dư Dục Sâm ít bị gọi tên hơn rất nhiều.

Dư Dục Sâm cũng chẳng phản ứng gì đối với chuyện này. Trước đó tuy cậu học hành chểnh mảng nhưng tinh thần vẫn rất tốt, chỉ là mấy hôm nay rõ ràng là có vấn đề. Cứ sầu sầu cả ngày, chủ nhiệm lớp và Thẩm Hành Giản không nhận ra nhưng đám bạn thân ai cũng đều thấy rõ.

Từ Duyệt và Chu Thanh rất lo lắng cho Dư Dục Sâm, họ nhiều lần bóng gió hỏi chuyện nhưng cũng chẳng hỏi được gì. Cuối cùng nhớ đợt trước Dư Dục Sâm hay chạy đi tìm Phùng Hân Hân, hai người nhanh chóng sang lớp số 17 bắt cóc Phùng Hân Hân, uy hiếp cô nói rõ đầu đuôi sự việc.

Phùng Hân Hân sao mà dám nói thật với họ, nhưng trông thấy dáng vẻ không nói thì không xong với tao đâu, cô lanh trí bịa bừa một chuyện, thật giả lẫn lộn.

Cô bảo họ mấy hôm trước Dư Dục Sâm bị người yêu qua mạng lừa tình nên mới bực bội không vui như thế, bỏ phứt đi mấy tình tiết quan trọng, thay vào đó kể mấy chi tiết râu ria còn rất có tâm dặm mắm dặm muối cho mặn mà ngon như nhà làm. Nói linh tinh một hồi cứ như đúng rồi, làm Từ Duyệt với Chu Thanh sửng sốt hết hồn.

Từ Duyệt Chu Thanh lúc đi thì hùng hổ, lúc về thì uể oải cả đôi. Quay lại lớp trông thấy Dư Dục Sâm đang hờ hững chống cằm ngắm nhìn phong cảnh hữu tình ngoài cửa sổ, suýt chút nữa Từ Duyệt đã nhào qua trao cho Dư Dục Sâm cái ôm đong đầy tình cảm, khuyên cậu tìm người khác tốt hơn, thế gian đâu thiếu hoa thơm cỏ lạ, sao cứ đâm đầu khổ sở vì người ta.

Phùng Hân Hân đã nghe Từ Duyệt và Chu Thanh nói về trạng thái gần đây của Dư Dục Sâm, cô tìm cậu hẹn đi ăn sau giờ tan học chiều. Lúc mới nghe cô còn tưởng hai người kia nói quá lên thôi, bây giờ gặp Dư Dục Sâm rồi thì thấy dáng vẻ cậu đâu chỉ như họ nói, thậm chí còn tệ hơn nhiều. Phùng Hân Hân đoán hơn phân nửa là do Dư Dục Sâm đã biết được tên đại bàng kia đùa giỡn tình cảm của mình, hoặc là bị đá rồi.

Lúc ăn cơm, Phùng Hân Hân luôn mồm kể về mấy câu chuyện tình kinh điển, tuy cô chưa mảnh tình nào vắt vai nhưng lý thuyết thì luôn đầy đủ sẵn sàng. Cô bảo với Dư Dục Sâm rằng tình đã vỡ thì cũng không sao, lần sau chắc chắn sẽ gặp được người tốt hơn nữa.

Dư Dục Sâm cũng nghe vậy thôi, chứ cậu nghĩ mình và Thẩm Hành Giản đến bắt đầu còn chưa có thì lần này đâu tính được huống chi là có lần sau? Hơn nữa cho dù có lần sau thì cũng không phải Thẩm Hành Giản.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.