Lý Khanh Khanh trước kia từng xem không ít tiểu thuyết ngôn tình, trong rất nhiều tiểu thuyết đều có tình tiết thế này như vậy, chính là khi người con trai ngủ ở trên giường của người mình thích, sẽ nhịn không được ảo tưởng cùng người mình thích làm một chút chuyện không thể miêu tả.
Lý Khanh Khanh nghĩ đến Thẩm Mộ Quân cũng thích cô, có khả năng cũng sẽ ở trên giường cô tưởng tượng một số chuyện không nên tưởng tượng, hoặc là làm một số chuyện cô ngẫm lại liền đỏ mặt. Lý Khanh Khanh thân là một người có thói ở sạch, nghĩ đến chuyện như thế có thể xảy ra, liền không thể chịu đựng được. Cho nên khi cô phát hiện Thẩm Mộ Quân vào phòng mình, liền nhịn không được nóng đầu lên chạy tới.
Nhưng mà khi cô thật sự gõ cửa phòng rồi, Lý Khanh Khanh lại cảm thấy hiện tại hình như chỉ số thông minh của mình offline rồi, sao đột nhiên cứ ngây ngốc chạy tới ngay lúc nào ? Ngẫm lại nãy giờ cô đã trêu chọc Thẩm Mộ Quân vài lần đến bỏ chạy luôn, hiện giờ cô lại đêm hôm khuya khoắt \”nhào vào trong ngực\”, Lý Khanh Khanh tức khắc nhịn không được cảm thấy trên mặt nóng đến muốn bốc lửa.
Có khi nào Thẩm Mộ Quân cho rằng cô là đang cố ý quyến rũ hắn không ? Sau đó dưới cơn máu huyết sôi trào, túm cô vào trong ổ sói, sau đó lại như vầy như vầy, rồi như vầy như vầy với cô chăng ?
Lý Khanh Khanh bị hình ảnh do chính mình tưởng tượng dọa sợ, cô vội dùng sức lắc lắc đầu, trong lòng nói: Không được, không được, tuyệt đối không thể để hắn thực hiện được.
Đang lúc Lý Khanh Khanh muốn làm bộ như mình chưa từng tới đây, len lén xoay người rời đi, cửa phòng đột nhiên mở ra sau lưng cô. Ngay sau đó, một nhiệt độ cơ thể nóng bỏng đánh úp tới, không đợi Lý Khanh Khanh quay đầu lại, cả người đã bị mang vào trong phòng.
Thẩm Mộ Quân ôm người nhanh chóng đóng cửa lại, sau đó ngay khi Lý Khanh Khanh còn chưa kịp phản ứng lại, liền hung hăng đè người ở trên giường.
Trái tim Lý Khanh Khanh nhảy bang bang, cảm thụ được cảm giác cường thế, áp bách lẫn trọng lượng trên người, cô đầy mặt không thể tin nhìn người đàn ông trước mắt.
Thẩm Mộ Quân buồn cười nhìn phản ứng của Lý Khanh Khanh, lúc sau ánh mắt liền bắt đầu không chịu khống chế tự do du tẩu. Khi hắn nhìn thấy Lý Khanh Khanh chỉ khoác một cái áo ngoài, cứ như vậy mặc áo ngủ tơ lụa kia chạy ra tới, cái thân thể thật vất vả mới bình tĩnh được lại kêu gào lên.
Thẩm Mộ Quân có hơi không thích bản thân mình như vậy, trước kia hắn thật sự không phải người như thế, chưa bao giờ sẽ vì một người phụ nữ mà dễ dàng mất khống chế. Nhưng mà …… Nhưng mà từ khi người phụ nữ Lý Khanh Khanh này xuất hiện, loại cảm giác mất khống chế này đã không biết đã xảy ra bao nhiêu lần.
Đôi môi mỏng hắn nhẹ nhàng đè lên đôi mắt của Lý Khanh Khanh, có chút lúng túng không thể chịu đựng tầm mắt sạch sẽ của cô nhìn chằm chằm mình. Hắn thật sự không hy vọng Lý Khanh Khanh nhìn thấy bộ dáng này của hắn, cái bộ dáng chật vật vì cô ấy mà nổi điên phát cuồng. Nhưng mà hắn lại muốn nói cho cô ấy biết, mình không có lúc nào là không muốn yêu thương cô ấy.