[Hoàn] Xuyên Thành Cô Vợ Cực Phẩm Thập Niên 70 – Chương 87 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Xuyên Thành Cô Vợ Cực Phẩm Thập Niên 70 - Chương 87

Lý Khanh Khanh cảm thấy cái túi nặng trĩu, nhịn không được hồ nghi nhìn về phía Thẩm Mộ Quân nói: \”Đây là cái gì?\”

Thẩm Mộ Quân nhặt cái chăn đang rớt dưới đất lên vỗ vỗ, nghe vậy liền bỏ chăn lên một bên ghế, vừa cười nhìn Lý Khanh Khanh nói: \”Em mở ra xem đi.\”

Lý Khanh Khanh khẽ hừ một tiếng, liền cúi đầu mở túi trong tay ra. Khi cô xem rõ ràng đồ vật trong túi rồi, đôi mắt tức khắc nhịn không được trừng lớn. Ngay sau đó như giật mình một cái, liền vội vàng xoay người gài chốt cửa phòng lại.

Thẩm Mộ Quân thấy cô trừng mắt tròn xoe đến như vậy, cũng nhịn không được nhiễm ý cười trong con ngươi đen như mực. Hắn cảm thấy bộ dáng này của Lý Khanh Khanh thật đáng yêu, giống như con thỏ dưới đồng bị giật mình kinh ngạc vậy.

Lý Khanh Khanh vội ôm túi đồ vật hơi lớn một chút bỏ lên trên cái bàn mới làm hôm nào, ngồi xuống ghế, rồi cẩn thận lấy ra từng chút một.

Trong túi ngoại trừ một ít đá quý hiếm thấy, còn có không ít vòng ngọc vừa nhìn liền biết giá trị xa xỉ, trâm cài đầu tinh xảo, cùng với một số trang sức cao cấp mà Lý Khanh Khanh cũng không biết tên. Mấy thứ vật phẩm này có kiểu dáng lẫn chất liệu khá là cổ, rất có thể là đồ cổ của thời đại trước, có nhiều món đã bị tổn hại một chút, nhưng đều là kỳ trân dị bảo hiếm thấy.

Lý Khanh Khanh nghĩ đến khi nãy Thẩm Mộ Quân trở về, cứ ngông nghênh dùng túi xách theo như vậy, liền nhịn không được lo lắng nói: \”Anh lấy ở đâu ra mấy thứ bảo bối này vậy, cũng không sợ bị người nào thấy, đến lúc đó bắt anh lại, đem đi phê đấu thành tàn dư chủ nghĩa tư bản thì sao ?\”

Thẩm Mộ Quân cố ý tìm một cái túi cũ nát chính là vì cảm thấy túi như vậy không quá bắt mắt, cho dù có người thấy cũng sẽ không quá hoài nghi. Hắn thấy trên mặt Lý Khanh Khanh lộ vẻ khẩn trương, cũng ngồi xuống đối diện Lý Khanh Khanh, hắn rũ mắt nhìn thoáng qua ngón tay xinh đẹp của cô, nhịn không được bắt lấy tay cô giam vào trong lòng bàn tay mình, sau đó dùng ngón tay mình nhéo nhéo ngón út Lý Khanh Khanh.

Thẩm Mộ Quân: \”Đừng lo lắng, anh sẽ không làm chuyện không nắm chắc.\”

Lý Khanh Khanh nghe vậy hơi giật giật tay, thấy không rút ra được cũng không tức giận, cô nhìn một bàn đồ vật lớn lớn bé bé kia, bĩu môi nói : \”Ai thèm lo lắng cho anh, em chỉ sợ lỡ anh xảy ra chuyện, Hương Hương và Gia Hảo sẽ không còn cha ruột mất. Về sau anh làm chuyện gì, vẫn nên nghiêm túc suy xét rõ ràng hẵng làm, đỡ cho về sau anh thật sự xảy ra chuyện, em còn phải mang theo hai đứa con chồng trước đi tái giá.\”

Tái giá thì không có khả năng tái giá rồi, cô thật không phải loại phụ nữ rời khỏi đàn ông liền không sống không được. Sở dĩ Lý Khanh Khanh nói như vậy, chẳng qua là muốn hù Thẩm Mộ Quân, về sau cẩn thận một chút.

Tay Thẩm Mộ Quân nhịn không được tăng thêm chút sức lực, tuy hắn biết Lý Khanh Khanh cố ý nói như vậy, cũng biết cô không có khả năng mang hai đứa con đi tái giá, nhưng khi nghe thấy như vậy, trong lòng hắn vẫn không thoải mái.

Thẩm Mộ Quân cầm lấy tay Lý Khanh Khanh, đặt lên bên môi nhẹ nhàng mà hôn một cái. Môi hắn rất mỏng, khi không nói lời nào hoặc là không cười, luôn là cho người ta một loại cảm giác thực lạnh bạc. Nhưng mà Lý Khanh Khanh lại biết, người này cũng chỉ thoạt nhìn như thế thôi, nội tâm lại nóng bỏng, thâm tình hơn so với bất luận kẻ nào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.