Không biết có phải ảo giác của Thẩm Mộ Quân hay không, nhưng sau khi hắn giải thích xong một câu lúc này, ánh mắt Lý Khanh Khanh nhìn hắn liền càng thêm không tốt. Hắn vừa định há mồm tiếp tục giải thích, liền nghe thấy Lý Khanh Khanh ngáp một cái, nói: \”Được rồi, em biết rồi, anh đi về trước đi.\”
Ngáp một cái xong, hai con ngươi sáng lấp lánh của Lý Khanh Khanh tức khắc như bị phủ một tầng sương mù. Dưới ánh đèn dầu mông lung, khuôn mặt xinh xắn của Lý Khanh Khanh càng thêm đẹp.
Thẩm Mộ Quân nghe Lý Khanh Khanh nói , theo bản năng nhìn thoáng qua giường đệm phía sau lưng Lý Khanh Khanh, hắn rất muốn nói giường cô thoạt nhìn rất rộng, hắn cũng muốn ở lại ngủ cùng.
Đại khái là nhìn ra ý tưởng nơi đáy mắt hắn, trên gương mặt hơi buồn ngủ của Lý Khanh Khanh hiện lên một mạt biết rõ. Cô lập tức hung dữ trợn mắt với hắn, vươn một bàn tay muốn đẩy Thẩm Mộ Quân ra bên ngoài.
Thẩm Mộ Quân chỉ có thể theo lực đạo trên tay cô, chậm rãi lui từng bước ra khỏi phòng. Khi hắn thối lui đến cửa phòng, lại đột nhiên dùng tay vịn lấy khung cửa, hai con ngươi nhìn chằm chằm Lý Khanh Khanh.
Trong lòng ngực Lý Khanh Khanh còn đang ôm Thẩm Gia Hảo, cô không dám thật sự dùng sức đi đẩy người, thấy Thẩm Mộ Quân đột nhiên ngừng lại, nhịn không được ngẩng đầu lên vẻ mặt kỳ quái nhìn về phía hắn.
Thẩm Mộ Quân cao hơn Lý Khanh Khanh rất nhiều, hai người muốn đối diện nhau thì phải cần một người ngẩng đầu, một người cúi đầu. Lúc này hai người liền đứng ngay cửa, cách nhau khoảng cách không đến nửa bước. Chỉ cần người Lý Khanh Khanh hơi hơi đi phía trước một chút, là có thể cùng đứa nhỏ đang ôm trong lòng rơi vào lòng ngực Thẩm Mộ Quân.
Thẩm Mộ Quân hôm nay cũng uống không ít rượu, bất quá tửu lượng của hắn từ trước đến nay đều rất tốt, cho nên Tôn Diệu Thành uống đến gần té sấp rồi mà hắn vẫn không có việc gì.
Lúc này hắn đã tắm xong, đã tẩy sạch mùi rượu khó ngửi trên người, nhưng những chất cồn kia vẫn còn tồn tại trong thân thể hắn, không ngừng kích thích thần kinh hắn. Đặc biệt là lúc này bộ dáng Lý Khanh Khanh còn buồn ngủ mờ mịt, hắn đột nhiên không nhịn được liền ôm người vào lòng.
Lý Khanh Khanh hoàn toàn không nghĩ tới hắn lại làm như vậy, rốt cuộc thì trong lòng cô còn ôm đứa con nha ?
Thẩm Mộ Quân ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Lý Khanh Khanh, lướt qua đỉnh đầu tóc xù xù của Thẩm Gia Hảo, nhanh chóng hôn một cái lên đôi môi hồng nhuận của cô một cái, sau đó mới buông ra tay hoảng loạn rời đi.
Lý Khanh Khanh ngơ ngác nhìn theo bóng dáng người đàn ông, trong lòng vừa bất đắc dĩ lại buồn cười. Cũng không biết cái tên này lớn lên như thế nào, chừng ấy tuổi rồi mà hành vi cứ như mấy thằng nhóc choai choai vậy.
Thẩm Gia Hảo vốn còn đang ưu thương, sau đó nó lại bị cha nương ép một chút, hoàn toàn chưa kịp hiểu rõ vừa mới xảy ra cái gì. Nó nhịn không được kéo kéo áo Lý Khanh Khanh, ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô hỏi: \”Nương, nương…… Nương với cha vừa mới làm gì vậy ? Ép…… Ép con chật muốn chết.\”
Thẩm Gia Hảo nói đến chữ ép nó, trong ánh mắt liền tràn đầy ủy khuất cùng mờ mịt, nhìn bộ dáng ngây ngô ngốc nghếch này, thật sự là vô cùng đáng yêu.