Bất quá Lý Khanh Khanh mau chóng liền đánh mất cái ý niệm này, bởi vì bản thân Thẩm Mộ Quân là một người đàn ông rất hào phóng, nếu không phải lúc trước trạng thái thân thể hắn quá kém, mà nguyên chủ lại đột nhiên lộ bộ mặt thật của mình ra với hắn, lấy tính cách của Thẩm Mộ Quân, cũng sẽ không làm ra loại chuyện giấu tiền như thế này.
Lúc ấy Thẩm Mộ Quân không có linh thực của Lý Khanh Khanh trợ giúp, bản thân hắn ngay cả sinh hoạt hằng ngày cũng không thể tự chủ, nếu những cái tiền an ủi đó lọt vào tay nguyên chủ, cũng chỉ bị nguyên chủ xài bay hết mà thôi. Cũng đúng là do hiện thực quá mức tàn nhẫn, mới làm một người chính trực như Thẩm Mộ Quân không thể không chi li tính toán vì cha mẹ và con cái trong nhà.
Kỳ thật, đối với chuyện Thẩm Mộ Quân giấu tiền này, trong lòng Lý Khanh Khanh cũng không có bất luận cái gì phản cảm hay bất mãn. Nếu lúc ấy là cô đứng ở vị trí của Thẩm Mộ Quân, cô cảm thấy mình nhất định còn vô tình hơn cả Thẩm Mộ Quân nhiều.
Lý Khanh Khanh nhìn nhìn sổ con trong tay, biểu tình phức tạp thả nó lại vào tay Thẩm Mộ Quân. \”Cái tiền này tôi không thể lấy, tôi chính là đàn bà phá của, anh để chỗ tôi không chừng tôi cũng lãng phí hết.\”
Lý Khanh Khanh nghĩ đến hôm nay chỉ trong một lát mà cô đã tiêu hết một khoản lớn 300 đồng. Nhiều tiền như vậy, nếu ở gia đình người khác, không chừng còn đủ tiêu hơn một năm. Lý Khanh Khanh không phủ nhận cô là đàn bà phá của, hơn nữa lại là cái loại một khi có tiền, liền không khống chế được bản thân mở ra chế độ mua mua mua.
Quan trọng nhất chính là, bản thân cô lại không phải là người vợ chân chính của Thẩm Mộ Quân. Cô thật không có cách nào vô tư lự mà nắm hết toàn bộ tài sản của Thẩm Mộ Quân, càng không có biện pháp yên tâm thoải mái tiêu tiền của hắn.
Đối với ý tưởng này của Lý Khanh Khanh, trong lòng Thẩm Mộ Quân rất rõ ràng. Lý Khanh Khanh dù sao cũng là người phụ nữ hắn theo đuổi mười mấy năm, chỉ một cái liếc mắt, một nụ cười, hắn còn hiểu hơn so với bất kỳ ai.
Đừng thấy bề ngoài cô ấy ốm yếu nhu nhược, kỳ thật trong xương cốt lại là một người thập phần hiếu thắng. Bằng không thì đời trước cô cũng sẽ không cố chấp mang Thẩm Gia Hảo đi, một mình nuôi lớn thằng bé.
Rõ ràng chỉ cần cô nguyện ý, cô chịu gật đầu, bất luận là Tôn Diệu Thành hay là Thẩm Mộ Quân hắn, đều tình nguyện bảo vệ cô dưới cánh chim. Nhưng mà người phụ nữ này ấy, dường như có một ý chí vô cùng sắc đá, từ đầu đến cuối đều không cúi đầu khuất phục bất cứ ai.
Thẩm Mộ Quân nhìn sổ con trong tay, trong con ngươi sâu thẳm hiện lên một mạt bất đắc dĩ không dễ phát hiện. Rốt cuộc cô ấy vẫn giống như đời trước vậy, thích phân rõ giới hạn với hắn.
Thẩm Mộ Quân nhìn lướt qua một phòng đầy đồ vật, nếu hắn không có đoán sai, Lý Khanh Khanh về sau kiếm được tiền, nhất định sẽ trả lại hết số tiền hôm nay cô tiêu của hắn.
Tựa như kiếp trước vậy, sau khi hai người ly hôn, Lý Khanh Khanh mang đi Thẩm Gia Hảo lúc đó không muốn rời nương, sau đó tổng cộng cầm đi 600 đồng từ trong nhà. Lúc ấy Thẩm Mộ Quân còn chưa hiểu cô, khi nghe Lý Khanh Khanh nói về sau sẽ trả lại tiền cho hắn, trong lòng Thẩm Mộ Quân còn nhịn không được, cười lạnh một trận.