[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! – ℂ47 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! - ℂ47

Bởi vì ở trước mặt vợ chồng Nhiếp Xa Sinh đã bại lộ mặt cường thế kia, Sở Phàn cũng không có quá ngụy trang, chỉ là đứng lên, cung kính nói: “Dì, dì nói đi ạ.”

Bà Nhiếp nói: “Ông ấy tuy rằng đã đồng ý hai người các con ở bên nhau, nhưng ta còn chưa có tỏ thái độ.”

Nhiếp Minh Hàm nghe vậy, nhìn qua, thần sắc mang lên một tia lo lắng, nói: “Mẹ……”

Sở Phàn tuy rằng không khẩn trương như vậy, nhưng cũng làm cho biểu tình của mình thoạt nhìn ngưng trọng một chút.

Bà Nhiếp thấy thế, nỗ lực làm cho thần sắc hòa hoãn một chút, nói với họ: “Đương nhiên, các con cũng không cần quá mức khẩn trương, ta cũng chưa nói phản đối.”

Bà ôm cánh tay, “Ta chỉ là hy vọng hai đứa hiểu rõ, hôn nhân không phải trò đùa, nếu hai đứa thật sự tính toán ở bên nhau, ta cần thiết phải xác định hai đứa thật sự thích hợp mới được.”

“Dì, con sẽ nỗ lực cùng anh ấy chứng minh cho dì xem.” Sở Phàn nghiêm túc nói.

Bà Nhiếp gật gật đầu, nói: “Nếu như vậy, hai đứa liền ở chung thử xem sao.”

Sở Phàn cùng Nhiếp Minh Hàm thấy bà Nhiếp cũng coi như là đồng ý hơn phân nửa, vui vẻ nhìn nhau.

Đang nói chuyện, lại nghe có người thở hổn hển hô to một tiếng “Minh Hàm” rồi vọt vào.

Nhiếp phụ và bà Nhiếp lập tức nhìn qua, liền thấy Đường Phương vô cùng lo lắng vọt vào.

Đường Phương vẫn luôn không quen nhìn Thiệu Tử Dương, cùng Thiệu gia cũng không có quan hệ gì, Thiệu Tử Dương kết hôn hắn căn bản liền không đi, cho nên hắn không thể kịp thời biết Nhiếp Minh Hàm xảy ra chuyện.

Cũng may cả nước đều đã phát sóng trực tiếp tình hình lúc đó, dư luận trực tiếp nổ tung, Đường Phương rất nhanh cũng nghe được Nhiếp Minh Hàm đoạt hôn còn vì vị hôn thê của Thiệu Tử Dương mà bị Thiệu Tử Dương đánh bị thương, vội vàng chạy tới đây.

“Dì nhỏ, hai người cũng ở đây sao ạ?” Đường Phương nhìn thấy vợ chồng Nhiếp Xa Sinh, hiển nhiên có chút kính sợ hai người họ, câu nệ hơn nhiều, đứng nghiêm.

Bà Nhiếp kỳ thật cũng rất thích Đường Phương hậu bối này, có lẽ là bởi vì bà cùng trượng phu đối với con trai yêu cầu quá cao, quản giáo quá nghiêm khắc, con trai của bà tuy rằng thập phần ưu tú nghe lời, nhưng tính cách có chút trầm mặc quái gở, trước kia ít nhiều cũng nhờ Đường Phương mang theo hắn hoạt bát hơn một chút.

Bất quá bà không giỏi biểu đạt, chỉ là hơi hơi gật đầu “Ừ” một tiếng.

Đường Phương hướng bà cười một cái, lại chạy nhanh chạy tới bên người Nhiếp Minh Hàm, vội la lên: “Minh Hàm cậu không sao chứ?”

Nhiếp Minh Hàm nói: “Anh không sao, đừng lo lắng.”

Đường Phương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại hận nói: “Thiệu Tử Dương tên súc sinh kia, mình thật hận lúc đó không có mặt ở đó, bằng không, bằng không mình nhất định phải bồi thêm cho hắn mấy đạp nữa mới hả dạ……”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.