[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! – ℂ40 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Xuyên Sách] Bạch Nguyệt Quang, Anh Tỉnh Táo Lại Đi! - ℂ40

Vì Nhiếp Minh Hàm đã biết Sở Phàn ở chỗ Thiệu Tử Dương, lần này sau khi Sở Phàn cáo biệt Nhiếp Minh Hàm, chính Nhiếp Minh Hàm đã làm tài xế đưa cậu trở về.

Sở Phàn đã nhờ hệ thống thôi miên Thiệu Tử Dương, nên cũng không vội, lười biếng dựa vào ghế nghỉ ngơi trong xe.

Tối hôm qua lăn lộn quá muộn, sáng lại dậy sớm, cậu vẫn còn hơi buồn ngủ.

Ông Trịnh xuyên qua kính chiếu hậu nhìn trộm Sở Phàn rất nhiều lần.

Khi Nhiếp Minh Hàm đưa Sở Phàn lên xe, ông Trịnh nhìn thấy những dấu vết ái muội trên cổ Nhiếp Minh Hàm thì sợ ngây người, lại lo lắng mình biểu hiện quá kinh ngạc sẽ làm hai người xấu hổ, ông liền ho khẽ, giả bộ không thấy.

Trong ấn tượng của ông Trịnh, Sở Phàn là một Omega vô cùng ngây thơ khiến người ta yêu mến, sau khi quen Nhiếp Minh Hàm thì cậu dần trở nên tinh nghịch hơn rất nhiều, ông Trịnh cũng rất thích, cảm thấy cậu rất hoạt bát đáng yêu, vừa hay bổ sung cho Nhiếp tổng của họ.

Thế nhưng ông thật không ngờ Omega này lại như vậy…… hoạt bát……

Ông Trịnh ho vài tiếng, nhìn cổ Sở Phàn sạch sẽ, quả thực lo lắng Nhiếp tổng của họ quá bảo thủ lạnh lùng sẽ không làm người ta vừa lòng.

Ông nghĩ đến đây thì không nhịn được hỏi: “Cậu Sở, tối hôm qua cậu và Nhiếp tổng thế nào ạ?”

Sở Phàn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa vặn thấy mặt trời mọc trên biển, những con sóng lớn theo gió lay động, được nhuộm thành màu đỏ ửng.

Cậu hồi tưởng lại cảnh đẹp mê người tối qua, nhếch môi: “Đặc biệt tốt. Tôi quả thực sắp không rời anh Minh Hàm được.”

Ông Trịnh ho khẽ, vốn cho rằng Sở Phàn sẽ xấu hổ, thầm nghĩ Sở Phàn này lại hào phóng như vậy nói thẳng ra.

Tuy thế ông cũng yên tâm, mang vẻ mặt từ ái, cười nói: “Ha ha, tốt là tốt rồi.”

Sở Phàn nhìn biểu tình của ông Trịnh thì thầm cười. Vừa nãy cậu vừa nói lời thật lòng, một mặt cũng cố ý trêu chọc ông Trịnh, cậu rất thích vị tài xế già nhiệt tình hòa ái, bao dung cởi mở, thích tác hợp cho mình và Nhiếp Minh Hàm này.

Nhưng không biết sau này khi ông biết chân tướng sẽ nghĩ như thế nào? Chắc là sẽ kinh rớt cằm nhỉ?

Ông Trịnh dừng lại, lại ôn tồn nói: “Câuh Sở, cậu và Nhiếp tổng nhất định phải tốt đẹp nhé. Nhiều năm như vậy, tôi chưa từng thấy Nhiếp tổng để bụng ai như vậy. Cậu không biết lúc trước khi cậu không ở, ngài ấy tiều tụy biết bao. Tôi nhìn đều đau lòng.”

Trong lòng Sở Phàn vô cùng cảm động, nghiêm túc nói: “Chú Trịnh, chú yên tâm đi, tôi nhất định sẽ có trách nhiệm với Minh Hàm.”

Ông Trịnh: “……”

Tuy rằng, nhưng mà, sao cứ cảm thấy chỗ nào không ổn thì phải?

Sở Phàn trở lại biệt thự của Thiệu Tử Dương thì nhíu mày, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc bài xích, mới bước vào, như một người vừa trải qua tuần trăng mật trở lại vị trí công tác.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.